Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

không là hạt bụi...

"trong mắt anh tôi chỉ là hạt bụi
hạt bụi thôi nhưng làm mắt anh cay
xin lỗi anh tôi chỉ là hạt bụi
anh tìm hoài nhưng chẳng thấy được đâu."

(...)

"tình chợt có chợt không, ta nào biết
dẫu có là ảo ảnh vẫn chờ mong"

(...)

- ảo ảnh bao giờ cũng có sức quyến rũ nhưng nó làm người ta mệt mỏi. hiện thực tuy trần trụi nhưng làm người ta thỏa mãn. có mấy ai chấp nhận ảo ảnh.
- ảo ảnh lấp đầy được những khoảng trống mênh mông mà hiện thực không thể nào lấp đầy.
  ảo ảnh an ủi được những vết thương mà hiện thực không sao cứu chuộc được nữa...!
  nhưng ảo ảnh mãi chỉ là ảo ảnh...như một con dao hai lưỡi...
  mãi mãi không bao giờ có thật trong đời.

chưa bao giờ cô cần em bên cạnh như lúc này...
cũng chưa bao giờ em cần cô bên cạnh như lúc này...không chỉ để bảo ban, an ủi mà còn để được nghe tâm hồn mình bình yên trở lại.
cô ơi..! ở đời này, đâu dễ dàng gì phân biệt chuyện gì đúng chuyện gì sai...nhưng con người ta thì lại bắt buộc phải rạch ròi trong chọn lựa...
chọn lựa đi cô khi mà đang đứng chông chênh giữa hai bờ quên nhớ...
chọn lựa dẫu cho lòng tan nát đớn đau.
cô và em...hãy cho nhau dũng khí...để một lần trong đời sống thật rạch ròi...khi nhận ra đó chỉ là ảo ảnh...

cuộc đời tàn nhẫn thế...!
nhưng ta vẫn phải sống thật hiền lành.?
phải chăng cô là quá muộn để bắt đầu và em là quá sớm để dừng lại...!
không gì cứu chuộc được những hiện thực đã đi qua...!
nhưng không thể cứ tự ru mình trong ảo ảnh...!

thoát khỏi những rối rắm trong mảnh đất này, em về tìm cô để mong một câu trả lời cho mình.
nhưng thấy cô còn vật vã hơn cả em trong mớ hỗn độn và giằng xé của riêng mình.
chợt hiểu.
tự mình phải vượt qua được mình thôi...

nhưng cô ơi...dẫu chỉ là hạt bụi...nhưng vẫn có thể khiến mắt cay...!
chúng ta...không là hạt bụi....lẽ nào lại chấp nhận làm hạt bụi nhỏ nhoi làm cay mắt người khác.
mắt mình cay rồi...đừng để ai đó cũng mắt cay...!

Không có nhận xét nào: