"hạ vòng khăn tang.
ba năm đời vắng chị.
bước chân đi nặng trĩu bến quê nghèo.
mộ gió chơ vơ.
nắng loang miền ký ức.
bỏ quên đời.
mười tám tuổi xuân xanh.!..."
muốn viết một cái gì đó trong đêm này...trong những day dứt có lẽ chẳng bao giờ quên được
ba năm, mãn tang.
lúc chiều mẹ gọi, nói hôm nay cả nhà làm giỗ chị, đông đủ mọi người.
chạnh lòng. ba năm rồi, thằng em này vắng mặt.
mà có lẽ như thế cũng tốt.
bởi dẫu có về cũng chỉ thầm lặng lên mộ...thắp cho chị đôi nén nhang,
nhìn cánh đồng Hòa Trị mở ra mênh mông chỉ có cuộc đời chị tôi kép lại.
đồng chiều, nắng tắt. bên nấm mộ đầy bóng tối hương lạnh tro tàn...nghẹn lòng không sao khóc nổi...!
ba năm.
vẫn thấy có chị ở bên đời an ủi động viên.
người ta chỉ thực sự chết đi khi học biến mất trong ký ức những người còn sống.
hôm qua em gọi điện về nhắc cô lên mộ.
nhờ Phương thắp giùm mấy nén nhang.
chị vẫn ở đó, trong lòng tất cả mọi người. với nụ cười thật tươi như chưa bao giờ tắt, nhắc nhở tất cả phải sống thay cho cả phần của chị.
như thế thôi. mặc ai quên, ai nhớ.
chạy xuống làng Đại học nhậu với thằng bạn
chén rượu đầu tiên tưới ra đất mong chị cạn cùng.
rượu cay. đời em đắng chát
thật sự ước ao được trở về. dù chỉ trong giây lát, để thấy mình ít ra vẫn còn có một quê hương.
không ai hiểu trong lòng em chị quan trọng đến nhường nào.
đến cả người con gái em tìm kiếm, rồi những người em gặp, em yêu đều có một đôi nét gì đó thấp thoáng hình bóng của chị.
hơi khó tin nhưng đó là sự thật. dù đến mãi tận hôm nay em mới nhận ra điều này.
chị không thể đi cùng em tiếp tục.
nhưng em hi vọng người đó có thể...không bao giờ dừng lại chị ơi.
chị Phượng đã lấy chồng
dì dượng sắp sửa lại nhà. rồi năm sau anh Phương cũng sẽ lấy vợ.
gia đình giờ đây đã khá hơn xưa rất nhiều.
nhưng
tất cả những thứ ấy giờ đây chị không còn được thấy.
xót xa nhiều. nhưng cũng thấy vui vui.
chị như vẫn còn mãi trong lòng mọi người.
và nếu như cõi bên kia có linh thiêng, hãy mỉm cười chị nhé.!
Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét