Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

cafe chủ nhật...

sáng Chủ nhật, thiên hạ tập trung Đại náo Tổng Lãnh sự quán TQ, anh lại ngồi bình thản dọc vỉa hè cafe lê lết.
phải chăng vì mình không yêu nước.!
chỉ là cảm thấy cái kiểu biểu tình đạp phá đầy kích động này sẽ chẳng đi đến đâu.
chi bằng chọn một góc bình yên thả hồn theo giọng hát trầm buồn của Phương Thảo - Ngọc Lễ.!

Sáng nay cafe một mình
Sài Gòn chợt mưa chợt mưa
Nhớ em bao nhiêu cho vừa
Em ơi em ơi

Sáng nay nghe mưa quanh mình
Trời chợt lạnh như mùa đông
Những cơn mưa rơi ơ thờ
Rớt trên cuộc tình mong manh

Em đã đi một ngày mưa buồn
Cơn gió đông lạnh đầy đôi tay
Em đã đi để lại nơi này
Đôi mắt nâu ngồi buồn xa xăm

Như cánh chim lạc về phương nào
Theo bước chân một ngày mưa bay
Em đã đi để lại nơi này
Cơn gió đông còn buồn mênh mang

Sáng nay mây thấp trên đầu
Từng giọt cafe ngọt đắng
Biết em nơi đâu bây giờ
Em ơi em ơi
Sáng nay ngồi khóc một mình
Từng giọt sầu rơi lặng lẽ
Biết ta xa nhau thật rồi......

sáng Chủ nhật
Sài gòn không mưa...
chỉ là "mây thấp trên đầu" nhạt nhòa như ký ức
buổi sáng Chủ nhật...hàng cafe như đông hơn...mọi người như muốn ngồi lâu hơn...
không có cái dáng vẻ tất bật thường ngày.!
cái "tĩnh lặng" của riêng Sài Gòn...


cũng là dự định lên xem thiên hạ biểu tính ra răng...nhưng sáng nay lại phải chạy qua Quận 12 đi làm sớm.!
cũng tốt.!
đỡ phải lên cơn kích động.
ngồi một mình có thể tỉnh táo để mà suy nghĩ về âm mưu của Việt Tân, nhưng nếu hòa mình vào dòng người biết đâu ta lại thành người hô to nhất khẩu hiệu chống Trung Quốc...!
đi đâu cũng nghe thiên hạ xôn xao....facebook đỏ rực một màu đỏ của avatar...
như một phong trào.
tạp nham và tự phát.!
yêu nước phải đâu cứ to giọng kêu gào.!
bình tĩnh lại để nhận ra vấn đề và tìm cách giải quyết.!
tiếc thay nhìn khắp nước...cả bộ máy lãnh đạo phía trên từ các chú, các bác đến những nhân vật VIP hiện giờ.!
mấy người đủ sức để vạch con đường...
hôm nay ngày 5 tháng sáu, ngày Bác ra đi.! nhưng trong số những người đi hôm nay mấy người ấp ủ được một trái tim như Bác.

nghĩ cũng mắc cười.!
mấy cái vụ um sùm này từ trước đến giờ mình đều im lặng, chủ trương không lên tiếng
vậy mà vẫn có người lo sợ mình bị cuốn vào dòng thác "cách mạng " này...!
nàng lo quá xa rồi nàng ạ.!
anh có thể tự hào mà nói.! anh vẫn chưa điên...!
nàng không lo cho cái thân nàng ấy...!
hẹn như đinh đóng cột sáng nay sẽ đi làm với anh
vậy mà lúc anh chạy qua đón rồi lại cho anh leo cây....
làm anh phải dùng đủ mọi mánh khóe để chen chân được vào Công viên phần mềm Quang Trung...chỉ để viết một cái tin về cho nàng.
anh không rảnh để đùa với nàng nữa đâu, nàng ạ.!
hai năm...! anh xin đủ rồi.!

Không có nhận xét nào: