Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

cho tháng 4 qua...!

có phải ta đang đánh đổi nỗi đau này lấy những nỗi đau khác ngậm ngùi hơn
đã mấy khi dừng lại để nghĩ xem mình được - mất
đời dài rộng mà kiếp người quá chật
nên giữa lòng mình ngơ ngác nỗi buồn vui.!

đành phải cố tin rằng phía trước là bình minh
đừng ngoảnh lại sẽ chẳng thấy mình mất mát.
những thứ đã đánh rơi rồi thà coi chưa từng có trong tay
ta vẫn bước đi như thể không một phút giây nào yếu đuối
vẫn là mình sau chán vạn những cơn say


một hôm nào bàng hoàng nhận ra ta chẳng còn giữ nổi ước mơ
khát vọng theo nhau rụng rơi dần vào dĩ vãng
ta tự khiến hồn ta cằn cỗi dần qua năm tháng
một hôm nào chỉ còn lại nhớ quên.!

chỉ còn lại một con đường với mịt mù lối rẽ.

cứ bước hoài mà không còn biết cái gì ta cần tìm kiếm
cay đắng nào đang đứng đợi bên kia.?

sống những tháng ngày chẳng hề nghĩ đến ngày mai
cứ mải miết như người đang chạy trốn cơn mưa ập đến trên đầu
chỉ suy nghĩ được: làm thế nào cho khỏi ướt.!
quan trọng gì những thứ bỏ lại phía sau.

ta cứ hoài đem nỗi đau đắp đổi những nỗi đau.!...
(...)

p/s: vẫn còn hơn năm tiếng nữa, nhưng đã có thể thở phào. vì một tháng "khốn nạn" với đủ các thứ trắc trở xui rủi đi qua. nhìn lại mình tự nhủ thầm may mắn.
còn được cái mạng là tốt lắm rồi...! mọi thứ đều chẳng còn đáng để quan tâm.!
vậy thôi.!

1 nhận xét:

Subi Rosenberg nói...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.