Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

Ngày kỷ niệm trở về quán cũ

Quán gọi tình ơi sao nhớ quá
Muỗng gõ thành ly đã đắng môi
Giọt cà phê thức bao mắt lá
Mắt lá gió qua như lả lơi 

Mình về quán cũ, ngồi chỗ cũ
Ngày này năm xưa… nhớ điếng người
Hôm nay báo gió mùa đông bắc
Cái nhớ cuồng lên … toát mồ hôi 

Châm thuốc hát “Chiều” như Hồ Dzếnh
Theo Trịnh rao: “Cho đời chút ơn”
Quán vẫn cũ mà người chẳng đến
Hát thế nào cũng ra cô đơn 


Thèm được giật mạnh em vào ngực
Tới tấp lên môi, tới tấp hôn
Thế nào em cũng phải thổn thức
Thế nào ngực anh cũng dập dồn 

Cà phê rớt vào tim thành nhớ
Nhớ rớt vào nhau sẽ thành yêu
Em rớt vào anh như cánh diều
Tiếc nỗi cà phê rớt nhầm áo
 Áo rớt chẳng còn em cầm về
Em chẳng phải diều khi trời bão
Em là chim, và chim di cư 

Quán cũ anh ngồi vào ghế cũ
Tưởng thêm chút gió sẽ bổ nhào
Nửa mông chạm ghế, nửa mông cứ
Nghiêng sang bên ghế em hôm nao 

Châm thuốc điếu này sang điếu khác
Ngỡ đốt bay chiều nhung nhớ đi
Chiều nay, lại một mười lăm nữa
Mười lăm tháng nào anh cũng suy 

Phủi đít đứng lên gọi thanh toán
Mắt ngây như đứa trẻ mất tiền
Anh mất em giờ chỉ còn quán
Rời quán rồi đời tối như đêm 

Gọi điện cho một người yêu cũ
(Cô gái trước khi anh gặp em)
Thấy lòng bỗng dưng lạnh lẽo quá
Tưởng chừng em là tình đầu tiên 

Gọi điện cho một cô gái khác
(Một cô có thể thay thế và…)
Thấy lòng bỗng dưng hơi độc ác
Trong tim anh em chưa hề xa 

Thì thôi messages cho em nhé
Biết rằng em sẽ chẳng trả lời
Report báo về cho thêm nữa
Một ngày mười lăm nữa rơi… rơi…
 (Hoàng Anh Tú.)


dăm ba ngày Tết, ăn thịt uống bia thì ít...mà trà đá với cafe lại hơi bị nhiều.
có cảm giác mấy ngày này anh sống như sư cụ, chay tịnh hoàn toàn. không ở nhà thì cũng lết xuống Tuy Hòa uống cafe. hết độ này đến độ khác kế tiếp nhau. mệt mỏi còn hơn cả ngồi tụng kinh trong chùa.
nhưng rồi cũng đến lúc một mình.
mở lap, đeo phone ngồi trong quán cũ.
deadline réo ầm ầm mà tâm hồn thì cứ treo ngược cành cây.

lâu lắm rồi anh chẳng "nôn ọe" ra được chút gì có thể tạm gọi là thơ. 
đành lên mạng lôi đại một bài xuống thay thế cho tâm trạng. 
(lưu ý rằng, tất cả chỉ mang tính chất minh họa mà thôi).
chỉ là: ngồi quán cũ, nghĩ đến người cũ...tất cả đều là có thật. 
nhớ nhung. chẳng để tiếc nuối lại điều gì. chỉ là muốn viết đôi dòng để cho chuyện cũ có một cái kết hơi hơi gọi là có hậu.



bốn năm. sau tất cả những bão giông. nếu một ngày về lại đây ngồi lại, em sẽ có suy nghĩ gì. 
có tiếc nuối. có trách móc anh. có tự đặt ra cho mình bao nhiêu là thứ giá như...
tâm trạng của anh lúc này cũng vậy.
nhưng có một điều phải nói thăng rằng. mọi quyết định ngày đó đều có nguyên nhân của nó. và nếu như trở lại những ngày tháng ấy, tất cả vẫn sẽ diễn ra như thế mà thôi.

cuộc sống của em hiện tại là điều bốn năm trước anh đã cố gắng rất nhiều để em hướng tới.
nhưng rồi, trong những tháng ngày nổi loạn của tuổi 18, những ước mong của anh đã vỡ tan như bong bóng xà phòng.
anh thất vọng về em. càng thất vọng hơn về chính mình.
về những thứ anh tưởng mình có thể làm được. nhưng rồi lại hóa ra là không thể.

ngày hôm nay, ngày kỷ niệm trở về quán cũ...
để rồi ngày mai. tất cả lại trở thành nỗi trống vắng như ban đầu.
không một giá như nào có thể thành sự thật.
để bây giờ phía trước mặt anh là một tấm nệm trống cùng những suy nghĩ miên man.
...

Không có nhận xét nào: