Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014
cho những ký ức ngủ yên
sáng 30, giữa lúc đang vi vu dọn dẹp nhà cửa thì chú gọi.
-"về chưa Nhơn... mà bữa nay tất niên rồi chưa về gì nữa.?"
-"dạ, con về rồi. cách đây 3 bữa." (nói dối vậy thôi cho chú khỏi buồn lòng)
-"về bữa giờ sao không gọi chú, mày quên tao hả?"
-"dạ...con.. đâu có"
-"thôi...chạy xuống đây uống cafe. mà thôi. mày chạy xuống chỗ nhà chú Quệ đi. chú chạy xe lên chở".
.....
một trong những chuyện đáng nhớ nhất của 2013 này là gặp lại chú Thành. 5 năm, anh đã đổi thay quá nhiều nhưng nhìn chú thì vẫn như ngày ấy.
5 năm, quãng thời gian quá dài với cuộc đời anh nhưng lại quá ngắn ngủi để một người cha nguôi ngoai được nỗi đau mất con.
5 năm. bao nhiêu lần về, anh đều cố tình tránh mặt chú. bao nhiêu lần đi ngang nhà vẫn cố kìm lòng để không ghé vào.
có đôi chút ngại ngùng nhưng thật sự phải nói rằng: từ sâu thẳm trong lòng, anh sợ hãi...
sợ phải đối diện với chú... sợ mình gợi nhớ lại mất mát... sợ rằng sự xuất hiện của mình làm xao động cuộc sống bình yên của gia đình chú.
mãi mãi anh không bao giờ quên được cái ngày 14-02-2007, cả lớp xuống nhà mừng sinh nhật tường Vi.
chú thì cố gắng cười vui nhưng cô thì lẳng lặng trốn ở dưới nhà...
và khóc.
cái lần về làm 100 ngày ông ngoại, tình cờ gặp chú trong quán cafe.
từ đằng xa, chú nhìn thấy anh và gọi thật to như một người thân đi xa lâu ngày.
sự nhiệt tình của chú làm anh suýt trào nước mắt. tự dưng anh cảm thấy xấu hổ và có lỗi vì sự lảng tránh của mình.
rồi hai chú cháu cafe, ra tận Đồi Thơm ngồi nói chuyện.
cả buổi sáng hai chú cháu nói đủ thứ trên trời dưới đất.
nhưng mà chú vẫn không tháo ra chiếc kính đen trên mặt.
anh biết. phía sau chiếc kính ấy là những dòng nước mắt. nước mắt của một người cha.
tháng 8 vừa rồi. anh lại về quê.
ngày giỗ 6 năm, anh tự bắt buộc mình phải có mặt
lần đầu tiên sau 5 năm, anh mới lại bước chân vào ngôi nhà ấy.
nhìn lại tấm ảnh Tường Vi với đôi mắt buồn buồn. nhớ lại những lời hứa trước mộ, cả lớp đã nói với nhau ngày ấy.
nhớ lại cái dòng chữ anh đã ghi trên cuốn sách "Ngữ văn lớp 12" tập 1.
"sĩ số 12 Văn mãi mãi là 31".....
tất cả ùa về trong anh, trong những xúc động nghẹn ngào.
bức thư nhỏ chú Thành viết ngày Vi mất.
tấm ảnh thẻ kỷ niệm năm lớp 10.
chiếc vé CLB Văn năm lớp 12, cả cuốn sổ nhỏ chú tặng cả lớp ngày ra trường....
anh vẫn giữ cẩn thận nơi giá sách.
tất cả những tình cảm ấy, càng lớn khôn lên anh mới càng thấm thía.
thời gian luôn được xem như liều thuốc diệu kỳ chữa lành mọi vết thương.
nhưng có những nỗi đau, thời gian không thể nào bôi xóa hết.
chỉ là con người ta học được cách giấu nó vào một góc trong tim. gồng mình lên để tiếp tục cuộc sống đang còn dang dở.
ngồi với chú trong một buổi sáng cuối năm.
anh thật sự đã học được rất nhiều điều.
không gì trên thế gian bao la cho bằng tấm lòng của mẹ.
không gì trên thế gian vĩ đại cho bằng sự vĩ đại của người cha.
nhìn chú vô tư cười nói: chuyện nhà, chuyện làm ăn, chuyện học hành của Tường Vân và Tường Viên...cái nghị lực phi thường ấy khiến anh thật sự phải cúi đầu.
p/s: về đến nhà, nhìn thấy mẹ đang ngồi nói chuyện cùng ba ở nhà dưới.
bỗng nhiên nhận ra mình hạnh phúc và may mắn biết nhường nào.
và rồi bị mẹ đè ra nhổ từng sợ tóc trắng trên đầu.
rưng rưng trong lòng một giọt nước mắt.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét