Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

...ngày giỗ chị...!

"về với chị...lòng đau không khóc nổi
mộ vắng loang chiều
nắng ngả phía lãng quên..."

mấy ngày vừa rồi về nhà...lục lại đống sách vở ngày trước...dọn dẹp cái tủ sách để sửa nhà...
xem lại cuốn sổ cũ thời cấp hai đi học...chợt phát hiện ra chẳng có tấm hình nào của chị...chỉ còn duy nhất tấm ảnh tập thể 8A1 nhưng mặt chị lại khuất nhòe...
năm năm tiểu học...bốn năm trung học học chung.
ba năm cấp ba...
phải chăng em là một thằng em đáng chết...!

gọi điện hẹn Lam cùng đi thăm mộ chị. Phương bảo bận...thành ra em phải đi một mình...cũng tốt! giữa con bạn thân nhất của chị và thằng em trai đâu có chuyện gì vui vẻ đâu...gặp một lúc hai đứa...chắc chị cũng khó xử nhỉ...
nói đùa thế thôi chứ giờ đây với em Phương cũng chỉ như mọi người bạn thời niên thiếu khác...bình thường...
nhưng em thèm được nói chuyện...để thấy mình vẫn còn đó một phần ký ức hay ít ra là để sống lại những hình ảnh về chị mà có một quãng đời em vô tình bỏ quên...


một mình bên mộ chị...như bao nhiêu lần em trở về hay lại sắp ra đi...
lần này cũng không phải ngoại lệ...em về mấy ngày ngắn ngủi...rồi lại phải chạy tiếp trên con đường với bao nhiêu công việc đang chờ...ngày xưa cũng vậy...giờ đây cũng thế.
những ngày cấp ba...những ngày cuối...đôi lúc gặp chị trong những buổi học thêm... nói vài câu rrooif lại đi vội vã...đôi khi em nghĩ lại..tự hỏi ngày đó những thứ ấy có đáng để em phải vội vã nhường ấy không?
bây giờ em vẫn chưa thể nào dừng lại...nhưng lần về bên chị chỉ như là một cái gì đó thoáng qua...em lại tự hỏi...nhưng thứ em đang theo đuổi liệu rằng có đáng...

ở lại chị nhé...giữa quê hương đất mẹ...yên bình
mặc kệ hết đi chị những người quên kẻ nhớ...rồi một ngày em sẽ trở về đây...nằm bình yên bên chị...lsuc ấy sẽ không gì có thể cuốn em đi...
nhưng bây giờ...con đường kia em vẫn phải một mình đi tiếp.
ước gì nhỉ?
chị ơi...!

NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN

Ps: những dòng này em viết khi đã ở Quy Nhơn...ngày giỗ chị, lần thứ hai em lại không thể ở nhà...! nhưng rồi phải đến hôm nay mới có thể post lên được...
cúi lạy chị...tha tội cho em!

Không có nhận xét nào: