Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

đường về nhà.!

dẹp bỏ sang một bên những bộn về và dở dang của những ngày cuối năm.
mặc kệ những thứ vướng víu níu chân khiến ngày về phải dời đi dời lại.
nén lòng tạm biệt em, giữa trong tim những lời yêu thương, dặn dò.
chào Sài Gòn, anh về nhà.!

01.
một mình một xe phóng trên xa lộ lúc 4 giờ sáng. lạnh run người trong tấm áo mỏng manh. cứ đi được mười cây lại phải dừng lại châm thuốc một lần. Biên Hòa, Trảng Bom, Long Khánh, Xuân Lộc....cứ mải miết nhìn những cột cây số hai bên đường, mỉm cười trước những con số cứ ngày một gần lại....!
cảm ơn anh, người anh Quãng Ngãi không biết tên đã chạy cùng suốt gần 200 km, từ Biên Hòa ra tới Phan Thiết. có mục tiêu phía trước, cứ thế mà phóng, vượt lên, tụt lại, nhấn ga vượt lên. quãng đường 200 km như ngắn lại. cũng phải thôi, qua khỏi được Đồng Nai thì cứ phải gọi là, trên tám chục.

trời Bình Thuận nắng vàng rực rỡ. Hàm Thuận Bắc, Bắc Bình, Tuy Phong....những mái nhà, những cánh đồng dần tụt lại phía sau nhường chỗ cho cát, cây bụi và gió.!
gió Tuy Phong, thổi bạt cả người cả xe, giật từng đợt từng đợt như muốn quật thẳng vào kẻ lữ hành cô độc. cúi rạp người, cố nắm thật chặt tay lái nhưng thỉnh thoảng vẫn phải dừng lại. để thở và để tránh gió.!

biển Cà Ná, sóng vỗ ầm ì. Thuận Nam, Phan Rang, rồi Thuận Bắc....
những chiếc xe máy đi cùng chiều chở theo những người con xa về quê mẹ cứ vùn vụt lướt qua. từng đôi, từng đôi, lỉnh kỉnh hành lý khẩu trang mắt kính....những đôi mắt xa lạ cứ nhìn chằm chằm "thằng khùng" áo cộc, dép lào, kính cận phía sau.!
nghĩ cũng mắc cười....


thoát khỏi mảnh đất Sài Gòn, dường như mỗi tâm hồn đều trở nên phơi phới tự do.
đường về nhà trải rộng thênh thang.
và ngày mỗi thêm gần lại.

trời Khánh Hòa đổ cơn mưa. từng giọt từng giọt thấm vào lòng buốt lạnh. mặc kệ thôi, quê hương đã ở rất gần rồi.!
gió Tu Bông nghiệt ngã như thử thách tấm lòng người trở về. anh vẫn phóng sáu chục dù bao nhiêu người đã dừng lại đẩy xe vượt "dốc gió".!
3 giờ chiều, Đèo Cả đã hiện ra trước mặt. biển Vũng Rô bàng bạc hòa cùng với sắc trời u ám. lau khô cái mắt kính ướt nhòe nước mưa. anh vượt đèo. mười hai cây số cuối cùng, chẳng thấm tháp gì với gần năm trăm cây số đã bỏ lại phía sau lưng
mà sao nôn nao đến lạ.
quê hương là đấy chăng? vẫn ở mãi trong nơi sâu thẳm tâm hồn.!

Hòa Xuân, Bàn Thạch, Hòa Vinh....
những tên gọi thân thương dậy sóng trong lòng.!
và khi trước mặt anh là Chóp Chài sừng sững. tự dưng muốn dừng lại để hít thở căng đầy lồng ngực cái không khí quê hương suốt đời chỉ một.!
đừng giữa cầu Đà Rằng, gào một tiếng thật to.
Tuy Hòa....!

02.
những đồ nho nhỏ mà em chuẩn bị cho anh trong chuyến đi dài vẫn nằm im trong túi xách. không phải anh không muốn dùng mà thật sự anh quá "trâu bò" đi nên đã chẳng còn tác dụng. ( đúng ra cũng có dùng đấy chứ, khăn giấy lau kính, khăn ướt lau mặt....)

557 cây số....! anh chạy xe mà đầu nghĩ lan man bao nhiêu là chuyện. mấy lần suýt lao đầu vào xe tải chạy ngược chiều vì cái tội nghêu ngao hát nhảm và nghĩ về em.!
có những ngã ba, một nửa trái tim anh bảo là phải đi thẳng nhưng một nửa kia cứ dụ dỗ không ngừng...nên rẽ trái, một lần thôi. cuối cùng thì cái đầu phân xử, ra phán quyết buộc anh đi thẳng. vì nhiều lý do tế nhị, ví dụ như hết tiền đổ xăng chẳng hạn....


tạm biệt Sài Gòn, tạm biệt em.!
vì đường về nhà vẫn đâu đó sâu thẳm trong tim anh, và vì nói cho cùng anh không thể nào rời bỏ được nơi quê hương ấy.! sẽ là gần một tháng trời xa cách. dài thật dài nhưng cũng nhanh thật nhanh thôi phải không em.!
vì anh yêu em.!
và vì em cũng có một con đường của riêng mình. đường về nhà.!

Không có nhận xét nào: