hết Tết rồi đó em àh..!
sáng nay anh thức dậy. bàng hoàng một lúc mới nhận ra hôm nay đã là mồng bốn. ba ngày Tết trôi qua nhanh đến không ngờ.! những ngày được ở nhà, những ngày bình yên ngắn ngủi rồi cũng qua. lại phải chuẩn bị cho một lần nữa ra đi, cho hành trình dài thật dài suốt một năm trước mắt.!
anh lôi hết tất tần tật những túi xách, cặp, ba lô...chất thành đống cho mẹ mang đi giặt. nhìn mắt mẹ hơi buồn tự dưng lại chẳng dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. chầm chậm quay đi, anh hiểu rằng vì anh lại sắp phải đi xa.! đã gần bốn năm, tính cả ba năm cấp ba là bảy năm hết thảy, có lẽ mẹ vẫn chưa quen, và sẽ không thể nào quen với cái cảm giác ấy.! còn anh, làm sao có thể quên được ánh mắt mẹ đượm buồn mỗi lần trở về rồi lại sắp sửa ra đi...!
những ngày cuối cùng được ở nhà. cố níu kéo cái cảm giác bình yên. không nơi đâu có được cái cảm giác thân thuộc, yêu thương tuyệt đối và an toàn tuyệt đối như chính mái nhà của mình. nhưng thực sự trong một nơi nào đó sâu thẳm trong anh vẫn có những khao khát, những ước mơ vẫy gọi. anh phải ra đi, và sẽ còn phải tiếp tục ra đi để đến một ngày được trở về, và ở lại đây mãi mãi.! sẽ đến một ngày...!
đã bắt đầu thấy nhớ.!
Sài gòn
Sài gòn của nắng. Sài gòn của mưa. Sài gòn của ồn ào và khói bụi. mỗi buổi sáng lao xe ra đường, xông vào cuộc hành trình mưu sinh bất tận của hàng triệu con người. mỗi đêm khuya lạnh ngắt, một mình về nhà trên xa lộ thênh thang. Sài gòn của ánh sáng và bóng tối. chẳng nơi nào thật sự thuộc về anh. sài gòn thân quen và xa lạ. được mấy ai thật sự yêu thương anh.?
anh đi giữa thành phố này, sắp sửa tròn bốn năm ròng rã. mải miết đi về phía trước, vừa như cố tình kiếm một cái gì, gấp vội, ráo riết vừa như phá phách buông thả, rong chơi mặc kệ đời. Sài gòn chứng kiến một con người khác của anh, con người thật với xấu tốt lẫn lộn.! như chính cái thành phố này.!
tự dưng nghĩ về Sài gòn, nghĩ về con đường phái trước. còn bao nhiêu nữa phải đi qua.! đường còn dài, còn dài em nhỉ? và em, em sẽ bước cùng anh được bao nhiêu, hay lại như bao nhiêu con người khác, buông tay anh và rẽ về phía khác.!
lạy mẹ, con đi.!
"đường xa vạn dặm...!"
Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét