bỏ lại sau lưng chuỗi ngày dài mùa hạ
bỏ lại phía sau cả những chùm hoa nở
trên con đường mà chúng ta vẫn thường qua
Anh không hiểu vì sao ta có buổi chiều này
gặp lại nhau và bỗng dưng em khóc
giọt nước mắt, anh làm sao ngăn đuợc
em bây giờ như xa một tầm tay
Em đi về giờ đã có người đưa
anh ngơ ngác để làm rơi cả nón
tháng mười sao trời còn mưa muộn
anh lang thang rồi đứng ở cuối đường
Chẳng có điều gì để trách cứ em
em đã sống cho anh nhiều quá
đốt làm chi những tờ thư cũ
để anh nghe êm ái đến nhường nào
Để mai này anh sẽ yêu ai
tình yêu ấy nghìn lần không đơn giản
tình yêu ấy là chút gì lãng mạn
là hy sinh, là chia sớt trong đời
…là bây giờ… anh biết đơn côi …"
Cao Vũ Huy Miên
Ps: người ta chỉ biết đến Cao Vũ Huy Miên với những dòng thơ đẹp như tranh vẽ được phổ thành bài hát Hoa tím ngày xưa.! ít ai biết đến một Hương xưa nhẹ nhàng êm ả như chút hoài niệm đẹp và buồn về ký ức. Cao Vũ Huy Miên ko nổi tiếng bằng Xuân Diệu nhưng người ta chỉ cần một câu hay một chữ để thành bất tử thôi. nhẹ nhàng, man mác nhưng đầy cảm giác. đó mới là chất Cao Vũ Huy Miên. ko phải cứ gào thét lên theo cái kiểu "yêu là chết ở trong lòng một ít..." như Xuân Diệu hay "đời vắng em rồi say với ai?" kiểu Vũ Hoàng Chương mới là thơ tình hay.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét