"mưa sang mùa Sài Gòn nhòe ướt nhớ
chiều tan tấm vội vã những vòng xe
anh chỉ một
muôn nẻo đời đơn lẻ
giữa phố đông ký ức gọi nhau về"...
đã lại một mùa mưa rồi đấy em.!
mùa mưa thứ ba anh chạm mặt giữa Sài thành
tháng Tư
mưa sang mùa
đến rồi đi vội vã.
ngồi lơ đãng trong giảng đường
đợi mưa
những bài giảng khô khan không thể lọt vào đầu dù chỉ một chữ
nhưng vẫn phải lên ngồi.
không phải anh sợ rớt vì điểm danh.
chỉ là muốn tìm cho mình một chút ít cảm giác mình vẫn còn đi học.
lớp, khoa, trường...
với anh vô nghĩa hết
đôi lúc băn khoăn tự hỏi mình có phải là sinh viên ko nữa.
ngày xưa..những chiều mưa đứng trên thư viện tỉnh
mường tượng về cuộc sống sinh viên
giảng đường
thư viện
và những chuyến đi
tự nhiên nghĩ lại thấy sao mình trẻ con quá.
đã bao lâu rồi ko lật giở một cuốn sách. đã bao lâu rồi không động tới cây bút.
rồi sau hết tất cả. anh còn lại gì sau gần bốn năm đại học.
cafe bệt
mưa
và em.
anh thích nắng. nhưng định mệnh lại gắn đời anh với mưa.
"em như hạt mưa trên phố xưa
nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ.
kỷ niệm như rêu, anh níu vào chợt ngã.
tình xưa giờ quá xa."
Hồng Nhung hát "khúc mưa". cao vút và thẳm sâu những nốt buồn thê thiết
anh ngã bao nhiêu lần
đau bao lần...nhưng sao vẫn cứ yêu em
dại khờ chi mà dữ vậy.!
anh ngược Đinh Tiên Hoàng về Thủ Đức
em xuôi Đinh Tiên Hoàng về Bến Thành.
dừng đèn đỏ ngã tư Điện Biên Phủ
những dòng xe vội vã.
đời mênh mông quá phải không em.! nên mất nhau...nên chẳng thể tìm nhau giữa bao con người xáo động.
mưa đổ
tình nhòe.
nghe tim mình ướt nửa.
Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét