Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

tự sự mưa.!

"có mối tình không qua nổi mùa mưa
Sài Gòn mất em
lạc bàn tay giữa phố
cuối con đường.
không kịp nhận ra nhau.

ký ức bỏ quên.
giữa đường mưa. nhòe ướt.!
anh ngẩn ngơ. ngỡ chưa từng xa cách.
quờ bàn tay
mưa đổ phía xa người...."

chỉ mưa hiểu. mình quen nhau như là định mệnh.
chỉ mưa biết.
vì đâu nên nỗi chia xa.!
cảm ơn những cơn mưa chơ đời anh bớt khô cằn.
cảm ơn em đến cho lòng anh thôi sỏi đá.! cho anh hiểu. trái tim mình vẫn có thể yêu thương.

thực sự muốn viết về mưa.
nhưng sao vẫn có chút nghẹn ngào trong sâu thẳm.
chợt hiểu ra lòng mình...vẫn chưa thể nào thanh thản trước mưa.

chiều. Thủ đức. mưa.!
anh bước thật nhanh trên con đường tắt vào ktx. trong đầu thật chậm lại một quãng đời đã qua.
lâu lâu bỏ xe đi bộ cũng là mọt điều thú vị.
chỉ là.
không còn một bóng hình vẫn bước sóng đôi.

người ta chỉ có thể yêu mưa hoặc ghét mưa.
với anh chỉ có thể là yêu hoặc hận.
tiếc là giữa anh và em không thể có khái niệm bạn bè.
xin lỗi em vậy.
thực sự anh cũng tiếc. cũng ước gì định mệnh đừng đưa em đến đời anh.
anh ước.
ước như mình có thể như Dun,g như Thắng, như bao bạn bè cười đùa thản nhiên cũng em giữa lớp.
ước như mình có thể tự nhiên với em như với Nguyệt với Như.
chỉ là em ơi  không thể.
giữa chúng ta là một khoảng cách vô hình. lỡ bước qua rồi thì không sao trở lại.!
hoặc là của nhau
hoặc không gì cả.
thế thôi.

Không có nhận xét nào: