Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

thà như giọt mưa...!

Sài Gòn
mưa đêm
gió lạnh lùa quán vắng
quờ tay kiếm hơi người
thảng thốt...
cafe đắng

Sài Gòn
mưa đêm
người nối người vội vã
ngồi lại một góc đời
ngày sau thành sỏi đá.


Sài Gòn
mưa đêm
gọi người từ dĩ vãng
mưa ướt phía không nhau
nhớ quên dài năm tháng.
(...)

lâu lắm rồi không viết lách
lâu lắm rồi chẳng có được một đêm nào ngồi đốt thuốc nhìn mưa chứ nói gì đến những suy tư và hoài niệm. toàn cứ phải lao đi giữa những cơn mưa dai dẳng và lạnh buốt, từng hạt từng hạt quất thẳng vào mặt. quất vào cho mày tỉnh ra, đường phái trước còn dài, còn xa, lạc tay lại một phát là hôn đít container ngay chứ ở đó mà nhung với nhớ.
vội vàng đem ghi vào sổ những câu chữ lộn xộn bật ra trong đầu.!
những đêm mưa.!
Sài Gòn bâng khuâng nhớ.

"thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
có còn hơn không?
có còn hơn không?"

thà như giọt mưa. mỗi lần rơi xuống vỡ tan là một lần hạnh phúc. trong nỗi đau đớn vỡ vụn là niềm hạnh phúc được sống, được tận hiến đời mình cho một cái gì rất đỗi linh thiêng.
thà như giọt mưa.
ngắn ngủi nhưng ít ra còn có ý nghĩa.
thà như giọt mưa
dùng chính sự đau đớn của chính mình để nhắc nhớ, để ưu tư.

"người từ trăm năm về khơi tình động 
người từ trăm năm về khơi tình động 
ta chạy vòng vòng, ta chạy mòn chân 
nào có hay đời cạn, nào có hay cạn đời..."

cafe đêm mưa
quán cafe cũng biết chọn đúng bài mà mở chứ nhỉ? như buộc khách phải ngồi lâu hơn chút nữa, nhấp thêm cafe, đốt thêm thuốc và để lòng mình tự trôi về phía cơn mưa.
có đôi lúc, có một cái gì để nhung nhớ, để suy tư cũng là niềm hạnh phúc.
sợ nhất là những ngày tháng cứ trôi qua trong tẻ nhạt, đúng trăm phần trăm theo một nhịp điệu đơn giản, nhàm chán đến lạnh người.
có một cái gì đó để nhớ, để biết là mình đang đi về đâu, đang tìm kiếm cái gì. sợ nhất là khi "ta chạy vòng vòng, ta chạy mòn chân" và cuối cùng gục gã ở một lưng chừng con dốc nào đó. đời cạn. cạn đời....! cạn người, cạn tình và cạn cả những ước mơ.


"người từ trăm năm về ngang trường Luật 
người từ trăm năm về ngang trường Luật 
ta hỏng tú tài, ta hụt tình yêu 
thi hỏng mất rồi, ta đợi ngày đi 
đau lòng ta muốn khóc"

một sáng nào, có ai đó từ trăm năm hay ngàn năm gì đó về ngang qua Nhân văn? anh không hỏng tú tài nhưng anh lại mắc món nợ đời cơm áo.!
cũng đành ngậm ngùi than, ta hỏng mất rồi, ta đợi ngày đi.
chưa biết đi đâu.
chắc là đi "Đức"....

Không có nhận xét nào: