Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Thụy khúc...

ngồi Thụy khúc, lắng nghe Khúc thụy du

hai bài preview mười một giờ phải lên trang mà trang word  "tôi khinh" - tinh khôi một màu trắng. ngồi lọc cọc gõ những dòng này, tự nhiên thấy mình phải gõ vậy thôi. trong một buổi sáng Sài Gòn ướt mưa, ướt cả những nỗi niềm không nói.

"Thụy bây giờ về đâu?
anh là chim bói cá
em là bóng trăng ngà
chỉ cách một mặt hồ
mà muôn trùng chia xa..."


Sài Gòn những ngày này thường xuyên mưa buổi sáng.
bên tai giọng Nguyên Khang cứ vang lên thê thiết những dòng nhạc buồn buồn. Nguyên Khang, và cũng chỉ có Nguyên Khang. càng ngày anh càng ít nghe Tuấn Ngọc, Quang Dũng, chỉ bị mê hoặc bởi cái chất giọng trầm đục đầy ám ảnh. người ta bảo Nguyên Khang là bản sao không hòan hảo của Tuấn Ngọc nhưng cũng có lẽ chính cái không hoàn hảo ấy lại ám ảnh người ta. đời đâu phải chỉ có những nốt vui nên một giọng hát hoàn hảo quá thành ra lại chẳng có gì. trong cái dang dở ấy người ta lại thích bởi sự day dứt, tiếc nuối, và cũng bởi phần nào đấy thấy được chính mình.

"Thụy bây giờ về đâu?
anh là chim bói cá
em là bóng trăng ngà
chỉ cách một mặt hồ
mà muôn trùng chia xa?..."

Thụy bây giờ về đâu? Thụy của Du Tử Lê, Thụy trong bài hát, còn anh, anh có không riêng một Thụy cho mình. có lẽ là bây giờ anh đã không còn có đủ tư cách để tự hỏi mình câu hỏi ấy. đời anh sa đọa lắm rồi. có đôi lúc tự thấy mình hỏng, hỏng hẳn, như Hộ trong trang sách Nam Cao. có đôi lúc tự thấy căm ghét chính cái thằng tôi trong con người mình.
có đôi lúc muốn soi gương và tự chửi thẳng vào mặt mình. "mày làm đ....gì còn đủ tư cách?"

"Thụy bây giờ về đâu?
anh là chim bói cá....
anh là chim bói cá..."

anh thậm chí còn không bằng được con chim bói cá.! ít ra anh đã chẳng còn cái can đảm đánh đổi, liều lĩnh lao xuống những "cọc nhọn trăm năm" để tìm kiếm một thứ gì đó, "bóng trăng ngà" chẳng hạn..!


tình yêu với anh bây giờ xa xỉ quá.!
mỗi buổi sáng lao ra đường, mệt mỏi và chán nản.!
chập choạng tối lại lao về nhà.
mệt mỏi và chán nản gấp đôi.
những tháng ngày cứ nối nhau trôi dài như thế. nhặt nhạnh từng xu lẻ để trả dần dần cái món nợ đời đang nặng trĩu trên vai.
anh làm gì còn cái quyền được yêu và được thương, được yêu và được chết, được kiêu hãnh và đắm say.
được ngồi hát ngây ngô
Thụy bây giờ về đâu?

"chỉ cách một mặt hồ
mà muôn trùng chia xa...?"
chia xa...! có lẽ là xa thật.
đành chấp nhận vậy. con đường anh đang đi và sắp đi chẳng thể nào có chỗ cho một bóng trăng ngà.
tốt nhất là cứ vậy đi, em nhé.!

Thụy bây giờ về đâu?
Thụy bây giờ về đâu?
về đâu cũng được, anh đã chẳng còn đủ hơi thở để quan tâm được nữa rồi.! phải ngồi viết cho xong hai cái bài preview khốn nạn này cái đã.!

Không có nhận xét nào: