Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

vì đam mê giàu sang

tự nhiên nghĩ vẩn vơ lại nhớ đến câu nói cửa miệng của hơn một năm về trước
"vì sao?, vì sao?
vì đam mê giàu sang?"
có lẽ tất cả những gì xảy đến hôm nay cũng là vì mình đam mê giàu sang thật.!

                                                              vì đam mê giàu sang....anh bán đi

nếu chẳng đam mê giàu sang, tự dưng sao lại phiêu dạt vào tận xứ này, đổ mồ hôi, sôi nước mắt làm thuê làm mướn.
nếu chẳng đam mê giàu sang, tự dưng lại cứ mua việc vào người, đi sớm về khuya, đâm đầu vào cái mớ bòng bong tình - tiền - tù - tội.
vì anh quá đam mê giàu sang nên chấp nhận đánh đổi đi rất rất nhiều thứ để rồi cuối cùng tay trắng.
vì anh quá đam mê giàu sang nên không một phút giây nào nguôi dằn vặt chính bản thân mình.
vì anh quá đam mê giàu sang nên chẳng dám đối mặt với cha mẹ ở quê xa. tự dằn lòng mình tiếp tục gắn bó với cái xứ này.
vì anh quá đam mê giàu sang nên mới gánh trên vai món nợ khổng lồ với cha với mẹ. càng cố gắng trả dân lại càng mắc nợ nhiều thêm.

có thể ai đó sẽ nói rằng, mang nợ chính cha mẹ mình có gì mà nhục.
nhục chứ.! nếu như ai chưa thấy nhục thì nên tự đâm đầu vào gối mà chết mẹ cho rồi. món nợ với mẹ cha là món nợ lớn nhất, món nợ khó trả nhất.
có thể ai đó sẽ nói rằng, mang nợ có phải do cái thân mày đâu, do xui xẻo thôi, do cái số năm nay nó xui xẻo thôi.
vâng.! là nó đó. nhưng chính vì nó mới càng thêm nhục. ba mẹ suốt đời vất vả nuôi con lớn khôn, lẽ nào lại phải bắt ba mẹ còng lưng ra gánh hộ những sai lầm của đứa con.

                                                            lạy chúa...! bỗng dưng con thấy nhục.!

kính thưa những thằng bạn vàng quý giá
ngồi nhậu với chúng mày tao càng thấy nhục, chúng mày ạ.! vì tao đam mê giàu sang. vì tao là thằng thất bại. vì tao là thằng bạn vàng quý hóa của cả một lũ chúng mày.!
vì tao là tao
vì tao đã thề phải ngẩng cao đầu mà sống. vì tao đã từng quỳ trước hai  nấm mồ. một nấm mồ chôn người mà tao yêu quý nhất, một nấm mồ chôn chính bản thân tao.
phải sống.
và sống cho đàng hoàng
nên tao mới càng thấy nhục.

trong đầu anh bây giờ chỉ toàn là những con số.... ba lăm chai. ba mươi chai. rồi hai mươi bảy chai.
món nợ con mang nặng trên vai.!
con sẽ trả. để có thể đứng thẳng dậy làm người.

Không có nhận xét nào: