Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất

Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất

Ngày ấy bọn tôi hai mươi tuổi
Ria lún phún
Mắt cận lòi
Dân Sài Gòn tiểu tư sản, đọc sách triết, tóc hippie
Được phong tặng “thanh niên chậm tiến “
Thôi thì biết thân phận mình, đứa đi làm công nhân, đứa đi làm rẫy. đứa thanh niên xung phong coi như trả món nợ dù chả vay ai thời tiền – hậu - chiến

Ngày Polpot tràn qua An Giang, Ba Chúc thảm sát đồng bào
Tổ quốc lâm nguy
Bọn tôi sôi sục ra biên giới
Ngày Trung Quốc tấn công Việt Nam
Tổ quốc lại lâm nguy
Có thằng em khai gian tuổi
Vác balô lên đường
Gác mọi tranh chấp ý thức hệ
vệ quốc trước đã

Ai không tử sĩ
Ai  không phế binh
Thì về
Đứa đạp xích lô. Đứa chạy xe ôm, đứa đi khuân vác
Bình thường.
Nói thật
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.
Sắt đá vẫn nghẹn ngào.


 Nhưng các em ạ
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ
Những chuyện tào lao
Chúng tôi không mất thì giờ nửa đêm run rẩy, gào thét trước cổng sân bay để đón đứa lạ hươ lạ hoắc
đến bố mẹ ở nhà cũng chả biết đi đâu
tôi  nghĩ đơn giản thế này
Bố tôi chết tôi mới khóc
Mẹ tôi chết tôi mới khóc
Bạn tôi chết tôi mới khóc
Đồng bào tôi mất tích ngoài biển đông tôi mới khóc

Nước mắt ngày càng quý hiếm lắm các em ạ
Hãy cố mà để dành
Mà nhỏ xuống cho điêu linh đất nước
Mà rưng rưng cho nỗi nhục bị cỡi cổ đè đầu
Làm nô lệ

  
Tôi bảo các em lần này thôi nhé
Đừng làm xấu hổ thêm xứ sở mình
Nhục
Biển Đông
Qúa
Đủ
(Đỗ Trung Quân)

anh lớn lên đúng lúc cơn sóng "Hàng Quấc" ( tiếng địa phương ) tràn qua...!
anh thật,
thật trăm phần trăm. anh xạo câu nào anh chết.!
"ngày xửa ngày xưa", ngày các em các cháu bây giờ còn chưa sinh anh đã mê mẩn những "Ông trùm", "Mối tình đâu"...
dù xem chẳng hiểu gì, chỉ biết thương anh chị em nhà "Sang u", "Sang ốc"... thương băng bọn Cá cơm, chân đất... những tình cảm hết sức hồn nhiên của cái tuổi mới lớn.
thêm vài tuổi nữa, anh phải ngồi học bài trong lúc mẹ anh ngồi mê mẩn những "Bản tình ca mùa đông", "Trái tim mùa thu"...
nói gì thì nói, dù đã cố hết sức nhưng mà tai anh vẫn dỏng lên, nghe rõ từng câu thoại một...!
cứ phải kiếm cớ này, cớ nọ, khi thì đi uống nước, khi thì đi lấy cuốn sách, để đi qua chỗ đặt tivi, bước thật chậm, len lén nhìn vào màn hình.
và thế là chấm hết...!


cái gì cũng có mức độ của nó.
có lẽ là thế hệ bọn anh chọn đi một con đường khác. có lẽ là thế hệ sau này tiên tiến hơn những kẻ đi trước rất nhiều lần.
có lẽ là thế hệ bọn anh cổ hủ, lạc hậu
nhưng cái gì cũng có mức độ của nó...
hãy để khi cái tuổi bồng bột ấy qua đi, khi nhận ra rằng có những thứ xứng đáng hơn để người ta phải sống vì nó
sẽ không phải hối tiếc về những tháng ngày này.

"Nước mắt ngày càng quý hiếm lắm các em ạ
Hãy cố mà để dành...."

nhỏ xuống vì cái gì thì tùy sự lựa chọn của mỗi người. nhưng hãy chắc chắn rằng thứ đó xứng đáng trước đã.


Không có nhận xét nào: