Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

sông chiều

"THÁNG CHẠP

Người con gái ngồi một mình bên sông chiều
gửi những ước mơ theo đám mây
có cuộc tình vừa xa nên cánh hồng khô trong thư giờ không gửi nữa

Ngày tháng mùa đi rất vội
lời yêu xưa mờ nhạt lắm rồi
nỗi buồn không là tiếng khóc
rơi trên lối cỏ ven đồi

Người con trai gấp lại những lá thư tỏ tình tháng ngày quên nhớ
vu vơ cười, chuyện xa xôi

ô cửa xanh dây tóc tiên không còn leo nữa
những nụ hoa kim gút màu đỏ héo quăn queo
tháng Mười hai nắng về nhẹ quá
lối tình nhân đọng nắng ven đường

Không còn tiếng cười ngày cũ
Nụ hôn của ngày đã xa
Dấu chân cũ lá vàng chưa lấp kín
Chuông Giáng sinh buông hội ngộ cuối mùa

Bình Triệu 12-1996"
(Đức Hiển)

tình cờ đọc được bài thơ này trên Facebook một người thầy. không hiểu sao lại thấy thích cái nhịp chậm chậm buồn buồn của những câu chữ được viết cách đây gần 20 năm, khoảng cách của hai thế hệ.

có lẽ là thân thuộc từ cái địa danh Bình Triệu.
ngày xưa khu trọ quanh quanh khu ngã tư này chủ yếu là những sinh viên trường Luật...
giờ đây khi mà trường chính dời về bên phía quận tư, kéo theo cả những vinh viên Luật ùa vào làm "dân quận 1" - dân phố tây chính hiệu.
cái mảnh đất ngoại ô, nửa quê nửa phố này giờ thành "địa bàn" hoạt động của bọn anh - đám nhà báo nghèo độc thân cơ nhỡ kéo từ làng đại học lên đây lập lại làng mới...


cũng có thể thân thuộc từ dòng sông Sài Gòn, ngày nào cũng qua lại ít nhất hai lần.
những buổi chiều đi làm về sớm, nắng từ phía Tây hắt nghiêng nghiêng, hắt bóng những căn biệt thực ven sông .
gần hai mươi năm sau, muốn tìm một khúc sông nào vắng lặng để ngồi suy tư có lẽ là điều không tưởng.
quán nhậu chiếm cứ mất rồi.
có chăng là tìm kiếm góc cafe nào đó.

kể từ lần đầu tiên được một đứa em dắt vào khu này ngồi nhâm nhi cafe hóng gió...
anh bỗng đâm ra ghiền mấy cái quán cóc ở khu này.
một cái bàn kê sát sông, đôi chiếc ghế cọc cạch.
ly cafe đắng chát.
nhưng trời đất thì lại mênh mông.

chẳng gì có thể làm tâm hồn mình bình lặng lại bằng ngắm nhìn một dòng sông. 
đời anh từng đi qua rất nhiều dòng sông.
dòng sông nhỏ quê hương.
sông Hương - con sông không chảy một chiều nào lang thang bên thành Nội.
sông Hậu lộng gió. đêm Ninh Kiều. văng vẳng giọng em gái Cần Thơ nào ngọt lịm: "đi không ... anh?" (đi đâu thì có lẽ là ai cũng hiểu)
nhưng chẳng có dòng sông nào lại mang lại nhiều cảm xúc như sông Sài Gòn.
dòng sông chảy xuôi thời gian, chảy ngược không gian.
dòng sông chia đôi hai thế giới. một bên hòa nhoáng với những biệt thự triệu đô - một bên lụp xụp những ổ chuột mái tôn "trơ gan cùng tuế nguyệt".


tự cho phép mình lười biếng một buổi chiều.
tháng Chạp chầm chậm bước sang. nhưng chuyện mình, chuyện nhà vẫn ngổn ngang trăm mối.
sáng nay mẹ gọi điện báo: ít ngày nữa mẹ bắt xe vô chăm ông ngoại cho cậu 2 về.!
mấy anh em trong đó ráng thay phiên nhau cho qua hết đợt nghỉ tết Tây. có lẽ cũng đành được đến đâu thì hay đến đó. 
những ngày tháng quay cuồng giữa bao nhiêu mọi lo toan.
khi tất cả mọi thứ ập xuống đầu mới nhận ra rằng thực ra con người mình bé nhỏ lắm. rằng có những sự thực chẳng thế nào đổi thay: tuổi già, bệnh tật...
và quan trọng nhất.
"không bao giờ là muộn để bắt đầu yêu thương." - thứ duy nhất trong đời vĩnh hằng và bất biến.

tháng Mười hai...
năm cũ đã sắp qua.
năm mới chưa kịp đến.!
có lẽ vì thế mà ai cũng trở nên vội vã. cái gì cũng bất chợt thấy mong manh.
"tháng mười Hai nắng về nhẹ quá...!"

Không có nhận xét nào: