Bùi Thanh Tuấn
"Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa, Cái rét đầu đông giật mình bật khóc.
Hoa sữa thôi rơi những chiều tan học,
Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn.
Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn,
Để con nước thả trôi câu lục bát.
Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc,
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều.
Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu,
Nhớ góc phố nhớ hàng me kỷ niệm.
Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím,
Ngõ hoa giờ hút dấu gót hài xưa.
Hà Nội mùa này nhớ những cơn mưa..."
(Đông 1992)
Ps:...chiều buồn một mình, lang thang giữa sân trường vắng ngắt...vô tình bước lại góc cuối sân, nhìn vào cái bản tin hoạt Đoàn...bình thường chẳng bao giờ nhìn làm gì cho mất công...
bài thơ cũ ai đó dán lên để kỷ niệm 1000 năm Hà Nội...!.
bản nhạc ấy nghe không biết bao nhiêu lần...nhớ tác giả viết nhạc nhưng chẳng bao giờ cất công tìm hiểu tên tác giả bài thơ...!
Trương Quý Hải phổ nhạc nhưng không chịu lấy lại nguyên ý bài thơ, lời nhạc thuộc lòng rồi, đọc lại bài thơ thấy lòng dậy lên những cảm xúc lạ...
một Hà Nội xa xăm chỉ biết đến trong những câu thơ, bài nhạc...
một Hà Nội rất yêu nhưng chưa được đến bao giờ



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét