nắng đổ dài nghiêng phố
ký ức nào..chợt nhắc..đã tháng Tư..!"
(...)
chỉ là một khoảnh khắc nào đó...thời gian chợt nhắc nhủ lòng
chỉ là
một thoáng quay đầu nhìn lại...một quãng đường đã qua...những tháng ngày đã sống...
nhìn lại xem tất cả đã bắt đầu như thế nào...
để cuối cùng lại kết thúc buồn như vậy...
hôm trước mình lên 30 với một người con gái khác...đã tự hứa với lòng rất nhiều nhưng vẫn không tránh khỏi những xôn xao
đã cố tránh ra...tìm một góc ngồi khác để quay lưng lại...
nhưng rồi vô tình lại ngoái nhìn...
nghe nhói lên một cái...từ sâu thẳm nơi nào đó...
không hẳn là buốt đau...có lẽ ngày xưa người ta nói đúng...thời gian là màu nhiệm nhất...
giờ thì mình cũng phải công nhận rồi...
nhiên nhớ đến mấy câu...hình như của Phan Thị Thanh Nhàn thì phải...
"nếu anh đi với người yêu
chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi
con đường ta đã dạo chơi
xin đừng đi với một người khác em
(....)
nếu cùng người mới dạo chơi
xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu"
khoảng trời xanh rợp ở giữa lòng phố ấy có tất cả những kỷ niệm chung của hai đứa...
nhưng nó cũng có một phần của riêng em và của riêng anh...
cái phần chung ấy...cứ yên vị cũng ký ức...
còn cái phần riêng của anh...anh sẽ giữ cho mình...
nếu động chạm đến gì đó thì đành xin lỗi ký ức vậy.!.
tháng Tư năm ngoái
mà có lẽ cũng chẳng cần...vì có lẽ ký ức sẽ hiểu cho anh...đôi khi tránh cũng chẳng phải là cách tốt...tránh rồi nhưng nó vẫn cứ ở yên đó...thỉnh thoảng chạm đến lại đau...
bước lên 30 anh có thể than thản ngẩng cao đầu...
không trốn chạy...cũng chẳng cần tránh né...
bởi trước ký ức và trước cả ai kia anh có thể ngẩng cao đầu
trí nhớ dạo này kém quá...bao nhiêu thứ ngày xưa học có lẽ đã trả lại cho cô Tịnh hết cả rồi...
không nhớ rõ..chắc là Nguyễn Thụy Kha...mà là ai đó cũng được...viết thế này
"đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
trong cơn mưa ban trưa
thấy lòng mình tách thành hai nửa
nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa"
nghĩ đến mình hôm nay chợt thấy buồn cười...không mưa...Sài gòn hôm nay nắng đẹp...liệu giữa lòng mình nắng có ngả về hai hướng hay không?
viết cho một tháng Tư còn chưa thể quên trong ký ức...
viết cho những ngày từ đây hãy ngủ yên...!
tháng Tư năm nay
viết cả cho bản thân mình nữa...
một năm qua...không dài nhưng cũng chẳng phải ngắn
mình đã làm được những gì trên con đường đã chọn...
mình đã đi được bao xa...! hay chỉ mãi dậm chân đứng hoài một chỗ...
đến bao giờ mới có thể đi đều?
có thể cuộc đời vẫn còn nhiều nữa những tháng Tư...nhưng liệu có đi xa được không khi mình cứ thế này...?
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN
Ps: xin lỗi ai đó nhé...anh buộc phải nhìn lại để nhắc nhở lòng...nhớ để mà quên...để biết mình đang ở đâu...đang làm gì cuộc đời mình...
thật sự anh cũng muốn ở bên ai đó.
cũng không phải anh lưu luyến gì những ngày xưa
nhưng bắt anh về lúc này...thật sự là không thể...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét