đêm Cần Giờ.
anh ngồi lại cùng ký ức.
biển cạn.
tình khô.
hóa đá trong nhau một trời thương nhớ.
những ngày chưa xa ấy.
bộ đồ mùa hè xanh . chiếc mũ tai bèo giắt thắt lưng. hai ống tay áo xắn cao.
nhánh cỏ may ngậm vu vơ trong miệng.
điện thoại mở trong túi. những dòng rap chia xa.
anh đã cuốc bộ khắp những ngả đường Cần Giờ.
để nhớ và để quên.
góc vườn nhỏ sau nhà cô Năm.
nơi anh trở về sau những ngày nặng nhọc.
hí hoáy một mình
viết để ru lại tim đau.
con xin lỗi cô vì tất cả. vì những ngày tháng ấy con đã tự tách mình ra. tự mình thu lại với những nỗi niềm của riêng mình.
hai năm.
những thói quen nhỏ nhất của con.
cô vẫn nhớ.
nhưng những gì không nên giữ con vẫn chưa thể quên.
xin lỗi sếp.
vì những ngang ngược và bất cần thuở ấy.
vì những chuyện đến bây giờ em mới có thể nói ra.
hi vọng rằng qua hai ngày ngồi sau xe em, sếp đã hiểu thêm rằng thằng lính bất cần của sếp không chỉ toàn là sỏi đá trong đầu.
chưa bao giờ trăng ở 30-04 sáng nhường ấy.
nhưng anh vẫn chỉ một mình.
biển vắng.
cô đơn.
có một người đã sắp trở thành cộng sản.
anh một mình đi mãi
con đường của riêng anh.
nguyện ước vu vơ. vu vơ thôi.
bởi chỉ cần một cái gật đầu anh sẽ chạy về vượt gần 70 km.
nhưng sẽ không bao giờ.
không bao giờ đâu.
phải không em.
Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét