về lại cùng anh ngồi cafe trước cổng
tháng năm nào
ta vội vã đánh rơi
cafe đen
anh chát đắng nửa đời
cafe sữa
mật ngọt đường em bước
chẳng xa lắm đâu em
cách ngăn một con đường
bên này ngóng bên kia
đời buông trôi đôi hướng
em lặng lẽ đi qua anh như nắng
phố trở mình
hoang vắng nửa lòng tay
dòng ký ức tan đều đáy cốc
nét môi cười và cả tóc ai bay
có một tình yêu gửi lại góc cổng trường
sáng đi học
anh ngồi quên kỷ niệm
người con gái cuộc đời anh tìm kiếm
buông bàn tay...chẳng níu giữ một lần
Sài Gòn vào tháng Ba
nắng trải dài phố nhớ
tháng năm nào chạm vào nhau bỡ ngỡ.
để bây giờ chát đắng cả cafe.
Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét