Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012
Thế hệ tôi....!
Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngẩng đầu...
...vì...
...đôi lúc...
...phải cạo râu!
Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.
Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh...
Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?
Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!
Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone
Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?
Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau?
Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua...
Gia Hiền
Ps:
thế hệ tôi, "thế hệ vỉa hè", một thế hệ chấp nhận lê la vỉa hè để tìm kiếm niềm vui, niềm tin và những thứ quan trọng hơn không thể tìm thấy được ở bất kì nơi nào khác. một thế hệ, lớn lên và từ bỏ những miền quê khác nhau, để cùng tụ tập lại bên nhau giữa những vỉa hè chật chội nơi thành phố lớn. những gì nhận lại được liệu rằng có tương xứng với những gì đánh mất đi? chỉ biết rằng, không chỉ riêng tôi, riêng bạn bè tôi, mà có cả một thế hệ rải rác đâu đó ở cái thành phố ồn ào này đang lạc lõng giữa những niềm tin đang nhạt nhòa dần và giữa những xói mòn của cảm giác.!
từ "thế hệ vỉa hè" tới "thế hệ vứt đi", chẳng còn xa nữa đâu?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét