Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

mưa Lộc Ninh

mưa...
chiều Lộc Ninh mưa rơi dài nỗi nhớ...mưa rừng đến nhanh, đen đặc, ẩm ướt...
sáng phát quang bụi rậm, chiều sửa nhà cho mẹ liệt sĩ...kế hoạch đặt ra rốt cuộc chỉ hoàn thành một nửa.
nhưng nhờ con mưa bất chợt này mà có cơ hội trốn việc đi chơi.

ngồi một quán cafe xa lạ, nhìn mưa giăng mắc bầu trời.
nhạc vu vơ. cafe đắng chát.
ngồi tỉ mẩn viết bức thư dài định mai nhờ Hoài ra bưu điện gửi cho cô nhưng được nửa chừng thì cạn lời mất rồi. cô ạ...
những băn khoăn trong em lúc này...làm sao viết được hết trong một bức thư.
vô ý làm rơi xuống đất...trang giấy đầy chữ ướt nhoè.
lười chép lại quá...dù sao cũng không cần thiết phải viết nữa đâu cô.
mặc dù không tự nhận nhưng dường như em đã có quyết định rồi.

một quyết định khó khăn nhất đời em. mong rằng cô sẽ hiểu.
thằng học trò của cô dạo này yếu đuối quá, chẳng còn ngổ ngược, chẳng còn sống tự tin, sống bằng cảm giác và niềm tin của mình như ngày xưa được nữa...
cuộc đời này...! khó quá cô ơi.!
(...)

Không có nhận xét nào: