ngoại cảm nam thiên tân lãnh nhiệt
nội thương cựu ức khổ vô miên
đành xin lỗi Bác Hồ muôn vàn kính yêu của toàn dân tộc...nhưng cũng mong Bác hiểu cho...rằng con đã không còn có thể gặp trực tiếp bác nữa để mà thực hiện cái thao tác gọi là " thương lượng mua bản quyền".
đành khất nợ Bác vậy...nếu mà may mắn thì chỉ khoảng vài mươi năm nữa thôi con sẽ trả đủ Bác cả vốn lẫn lời...còn bây giờ con chỉ đành "vừa ngâm...vừa đợi cho trời...sáng mau"...
01.
trăm năm ước một ngày hạ lạnh
chẻ đôi ngọn heo may
phố gầy những đợi chờ
một lần yêu người
chếnh choáng cả đời mơ
tim lăn mòn dốc cỏ
vỡ tình yêu dại khờ (...)
02.
ru em suốt mảnh tình đầy
nguyện mình làm một kiếp mâyru em suốt mảnh tình đầy, em ơi !
về đi...
chung một góc trời,
người nhiều gian dối, đời nhiều trái ngang
03.
đêm mơ bước lạc Bàn Cờ
giật mình tình mộng chơ vơ gác sầu.
còn gì nhau?
tiếc gì nhau?
mộng không thành được đâu bao giờ.
xin người đừng dỗ cơn mơ
không anh ngồi chế...bom...hẹn..giờ..quăng sang.
04
miên man tỉnh thức lưng chừng đôi cơn sốt
cảm ơn bàn tay nào chờm đá bóp chanh.
cô gái xứ cao su dịu dàng cả trong lời nói.
ai lấy được em về...hạnh phúc tựa trời xanh.
anh vô phúc
suốt đời đi tìm mộng.
chỉ trách thân mình
suốt đời ăn ở ác
cứ đâm đầu vào hồng dại lắm gai
chảy máu đầy tay
ngốc nghếch cười hạnh phúc
không biết mình..mù quáng! buồn thay.!
05.
mưa mếu máo bảo rằng em không đến
anh gục đầu...hóa đá giữa ngã tư
mai theo chồng lệ thương em có ướt
hay chỉ cười.
nước mắt chẳng đâu dư.
06.
nhắm mắt nghe loảng xoảng
mở mắt chẳng thấy người
không phải ma, lạ nhỉ?
chắc là cái Tấm thôi.
ngồi dậy tìm quả thị
nhưng nào có thấy đâu?
tiếng chân nào thoáng động
kìa cơm canh ngọt lành
nào phải đâu xa lạ
em gái rượu của anh...
07.
ngày bé dại, mẹ dỗ dành ăn cháo
một thìa nuốt trọn...một thìa ngoan
giờ khôn lớn giữa quê người ốm nặng.
thìa cháo xa nhà chát mặn đáy tim con...
(...)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét