"kiếp đời muôn hướng buông trôi"
hình như là duyên...
hình như là nợ...
anh còn mắc nợ gì mảnh đất Thủ Đức này...nên lầm lũi ra đi rồi lại trở về lầm lũi.
không tìm ra được mảnh đất để dung thân giữa Sài gòn...
không tìm ra được một nơi để lòng mình trú ngụ.
đành vác xác về lại với Thủ Đức mà thôi.
cho xanh lại giấc mơ nào còn dang dở.
cho quên đi...tháng năm nào còn lưu luyến mãi nơi đây.
năm thứ nhất.
năm thứ hai.
năm thứ ba anh quyết định ra đi...tự hứa với lòng mình rời bỏ...
lang bạt từ Bình Thạnh, lê la sang tận quận 10...
rồi mỏi bước chân về.
với những con đường đã cũ.
có còn gì nữa trong anh.
???
đêm đầu tiên ngủ trong phòng trọ mới...hoang vắng và lạnh lùng.
trăn trở bao nhiêu nỗi niềm.
về quá khứ...
về cả những dự định tương lai
"kiếp đời muôn hướng buông trôi..." nhưng chàng trai đi xa trong "Hướng về..." ấy vẫn còn cả một niềm ước vọng để hướng về trong những đêm rơi.
còn anh?
anh có gì...!
căn gác trọ...chỉ như nơi tạm trú chân sau những ngày đi mệt mỏi...
một cõi đi về...
có lẽ Thủ Đức trong anh cũng chỉ như là như thế...
mỏi chân rồi...
lại lê lết về đây...!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét