Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

tự sự...chiều....

viết cho em.

2.11

Thủ Đức, một chiều nắng vội.
nếu không phải vì học lại mấy môn năm ngoái còn rớt lại…hay nói một cách dễ nghe hơn là giải quyết hậu quả của cả một năm hai ăn chơi thác loạn…
nếu…không phải vì nhiều thứ nữa
anh sẽ không trở lại ngôi trường này để lại một lần nữa dằn vặt trái tim mình bởi bao nhiêu ký ức.

làng đại học vẫn thế, như ngày đầu tiên năm nhất anh bước chân vào
phô bày hết ra ngoài tất cả những gì nhếch nhác, lộn xộn...để ẩn giấu vào trong mình một cái gì đó ấm áp, bình yên.
nơi ấy, anh đã sống hai năm dài nhất cuộc đời mình
đã hạnh phúc và khổ đau.
đã có em rồi vô tình đánh mất.


ngày anh rời Thủ Đức, níu chân anh chỉ duy nhất những kỷ niệm về một thời ngây ngô, trẻ dại...về anh và về em...về những gì hai đứa mình đã có.
những vui buồn hờn giận thuở mới yêu.
rồi lời em nói chia tay làm tim anh chết nửa.

ngang qua khu A1 với những bức tường mới sơn nhưng đã loang lổ, xám xịt.
ngang qua những ghế đá, những hàng cây cùng em đứng ngắm mưa và nói đủ thứ chuyện trên đời.
ngang qua những phòng học cũ...vụt tìm nhau, vụt nhớ ánh mắt thuở nào vẫn tìm thấy nhau giữa bát ngát người
nhưng rồi tại sao...lại buông tay nhau ra?
để giờ đây trở lại nơi này...không phải hạnh phúc anh mơ mà là nỗi đau tận cùng dìm anh quay quắt trong ngàn  ký ức.

năm nhất.
năm hai. em đi.
năm ba. anh cũng rời bỏ nơi này.
chỉ mới vài tháng thôi nhưng sao đã xa như hàng vạn năm ánh sáng.?

"thời gian như gió...mang giấc mơ đi thật xa"
nào phải đâu chỉ mỗi giấc mơ....
những ngây dại...những bình yên...
những ước mơ và muôn ngàn khát vọng...tất cả vụt bay xa mãi mãi rồi.
anh mãi tìm...nhưng biết chắc rằng chẳng còn gì nữa...
chỉ là...chưa đủ năm tháng để lòng mình thôi nhớ.
chỉ là...chưa đủ cách xa để tim mình có thể quên.

tình yêu như đồng hồ cát: khi lý trí trống rỗng thì trái tim tràn đầy.
Quick đã từng bảo thế!
nhưng với anh bây giờ cả trái tim và lý trí đều rỗng cả em ơi.
chỉ nỗi đau ở lại...thật đầy.


riêng một góc trời.
anh ngồi lại cùng kỷ niệm...
Thủ Đức nắng...rồi mưa...hình như là em gọi về đấy nhỉ?
mưa theo anh trên con đường hoài niệm.
chở bé Trí về giữa chiều...mưa ướt đẫm...chỉ ướt riêng anh thôi.
trong một phút giây anh đã ước...
rằng con đường mưa ấy...
rằng sau xe anh là em rúc rích nói cười...
chiếc ô xanh...
lại nhớ...lại ám ảnh khôn nguôi...cái con bé Trí này lại cố tình đá xoáy...
"nếu ngày xưa...bước đi nhanh qua con đường mưa..."

cho một chiều Thủ Đức thật nhiều ký ức...
mừng cho chú Dung...Nguyên thật sự là một cô bé tốt...còn búp bê Dung thì...
cứ coi như là em đã là búp bê trong tủ kính của người ta...
anh đi qua đường
vô tình đứng ngắm...!
phải thế không em?

Không có nhận xét nào: