đêm nghe Trịnh...tâm trạng biết bao nhiêu...tình xa...tình sầu...tình nhớ...
những đêm mưa thế này...nghe Quang Dũng thấm thía hơn Khánh Ly...chẳng muốn nghe...nhưng mà đợi mãi để xem MU mà sao thời gian trôi chậm quá...!
bảo anh Hùng...mở thứ gì nhẹ đầu nghe ...ông này lại chơi ngay nhạc Trịnh...
Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại
Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa...
Khi bước chân ta về, đêm khuya nhìn đường phố,
Thành phố hoang vu như một lần qua cuộc tình
Làm sao em biết đời sống buồn tênh...
Đôi khi ta lắng nghe ta,
Nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá
Hồn ta gió cát phù du bay về...
Đôi khi trên mái tình ta nghe những giọt mưa,
Tình réo tình âm thầm,
Sầu réo sầu bên bờ... vực sâu
Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè
Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê...
Từ một ngày tình ta như núi rừng cúi đầu
Ôi tiếng buồn rơi đều,
Nhìn lại mình đời đã xanh rêu....
có thực xanh rêu không?...nhớ lại câu nói của thầy Sơn...hòn đá không lăn là hòn đá đóng rêu...
phải chăng hai năm qua mình không đi được bước nào...
cứ đứng lại mãi...
với mình của ngày xưa...
với những ngày tháng cũ...
"lời hẹn thề là những cơn mưa..."
ước gì mưa cuốn trôi được hết đi tất cả...!
chiều nay...lúc đứng đợi anh Bang trước cổng trường...chị ấy chạy xe ngang qua...vẫy tay rối rít...
cái vẫy tay xa lạ biết bao nhiêu...
có lẽ là thế thật..."người đã bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ..."
ngồi lại bên bờ...
ký ức thật đã xanh rêu...
mấy hôm trước...khẳng định như đinh đóng cột trước mặt thằng Thắng...
nhưng thật sự lòng mình...hỏi lòng mình...
có được như vậy không?
thật sự...
câu hỏi lớn không lời đáp...
nên đến bây giờ tim vẫn nhói đau.
Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét