chiều hôm qua đi cùng cô lên mộ chị.
mưa nhẹ, chiều hoang.
nấm mộ nhỏ nằm lặng yên giữa cánh đồng Hòa Trị.
ba năm rồi.! day dứt những nhớ quên.
chị vẫn nằm đây.!... lặng lẽ.
em trở về rồi lại ra đi.! ai biết được có một quang đời nào ngay tại đây cũng đã chết thật rồi.
em đứng nhìn xa.
cô cúi đầu
nghẹn khóc.
giấc mơ 18 chị tôi đã khép...!
giấc mơ đời mình...sao tôi cứ để dở dang.!...
Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét