phủi bụi thời gian, đem ra thềm ngồi đọc lại.
một thời...
tủm tỉm cười , bâng khuâng nhớ...
đã xa
những buổi chiều ngồi thư viện, cặm cụi chép tay...chép thơ, chép những dẫn chứng tâm đắc...như thả hồn mình vào một thế giới khác...
một trong số không nhiều nhà thơ tâm đắc chính là Chế Lan Viên.
Chế Lan Viên sặc mùi chính trị, làm thơ thời sự, thơ đánh Mỹ.......
nhưng ít ai biết một Chế Lan Viên nồng nàn da diết với thơ tình.
cái rét đầu mùa anh rét xa em
đêm dài lạnh chăn chia làm hai nửa
một đắp cho em ở vùng sóng bể
một đắp cho mình ở phía không em
( Rét đầu mùa nhớ người đi phía bể)
tháng ba trắng nở hoa xoansáng ra mặt đất lan tràn mùi hương
không em anh chẳng qua vườn
sợ mùi hương sợ mùi hương nhắc mình
( Hoa tháng ba)
giật mình một bóng trăng ngang cửamới nhớ rằng em ở nơi xa
những đêm trăng bay ngang đời như thế
những đêm vàng ta bỏ phí bay qua
( Giật mình)
hạnh phúc màu hoa huệnhớ nhung màu hoa lau
biệt ly màu rách xé
lãng quên không có màu
(Màu)
buổi sáng em xa chicho chiều, mùa thu đến
để lòng anh hóa bến
cho thuyền em ra đi!
(Lòng anh làm bến thu)
không ăn quả vải vào mùa cùng anh
trái hồng khuất lấp cành xanh...
còn lưu quả chót trên nhành chờ em
(Quả vải vào mùa)
gọi chim vườn bay hết
em về, tựa mai về
rừng non xanh lộc biếc
em ở, trời trưa ở
nắng sáng màu xanh che
tình em như sao khuya
rải hạt vàng chi chít
sợ gì chim bay đi
mang bóng chiều bay hết
tình ta như lộc biếc
gọi ban mai lại về
dù nắng trưa không ở
ta vẫn còn sao khuya
hạnh phúc trên đầu ta
mọc sao vàng chi chít
mai, hoa em lại về...
(Tình ca ban mai)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét