Tuy Hòa chạm đông
anh rùng mình chớm lạnh
gió xanh xao thổi dọc những phố dài
lối xưa về nghe ký ức phôi phai
heo may nhớ buốt giữa lòng thăm thẳm
về nghe em
để vòng tay lại ấm
bước một mình
mùa quá đỗi chênh vênh
mưa bụi nhỏ
thấm bờ vai áo mỏng
vắng xa nhau
anh vỡ nửa khung trời
chưa đông nào lạnh nhường ấy em ơi
anh hóa đá nỗi cách chia rưng rức
chợt yêu rồi chợt xa
biết chẳng còn nhau nữa.
Tuy Hòa phố...ước chi mình hai đứa..
nỗi đi về...khắc khoải phía xa nhau.
một mùa đông anh không thể kề bên
nơi phố ấy em có còn rét lạnh.
ai bảo yêu thương như mùa đông mỏng mảnh
khẽ chạm tim nhau
băng giá nửa kiếp đời.
Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét