"Ru mãi ngàn năm dòng tóc em buồn
Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm
Trên mùa lá xanh ngón tay em gầy
Nên mãi ru thêm ngàn năm
Ru mãi ngàn năm từng phiến môi mềm
Bàn tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm
Cho vừa nhớ nhung có em dỗi hờn
Nên mãi ru thêm ngàn năm
Thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ
Tay em kết nụ, nuôi trọn một đời
Nuôi một đời người
Mùa xuân vừa đến xin mãi ăn năn mà thôi...
Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng
Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm
Giận hờn sẽ quên
Dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm...
Ru mãi ngàn năm vừa má em hồng
Bàn tay đưa anh đến quê hương vàng son
Vào trời lãng quên
Tóc em như trời xưa đã qua đi ngàn năm...
Còn lời ru mãi vang vọng một trời
Mùa xanh lá vội ru em miệt mài
Còn lời ru mãi, còn lời ru nầy
Ngàn năm ru hoài, ngàn đời ru ai.."
mỗi lần gọi về cho cô là một lần được nghe giọng Quang Dũng cất lên trầm ấm..."ru em từng ngón xuân nồng"
trước giờ nghe Trịnh, thật sự không chú ý đến bài này
Quang Dũng hát Trịnh chỉ đạt mức độ vừa phải chứ chưa đến mức nhập thần
chất giọng trầm, thấm, đượm nhưng vẫn còn một chút gì đó tỉnh quá
cũng không trách được...khi mà Quang Dũng không thể phiêu được như Bằng Kiều.
ru em.
ru mãi ngàn năm...
bởi yêu nhau thì khoảnh khắc cuộc đời cũng có thể thành mãi mãi
Thuận Ánh kêu là không thể nào hiểu nổi.
nhưng mà hiểu để làm gì đây em...khi phải đổi lại bằng trăm cay nghìn đắng trong đời.
hãy lắng nghe để thả lòng mình ra được là đủ rồi.
ru em
ru tôi...ru lại tình mình dang dở.
ngàn năm đâu có dài...chỉ trở thành vô tận khi đời ta không thể có được nhau
cho một ngày 28 - 2, cuộc đời này có Trịnh.
Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét