"quê hương tôi đồng xanh bao la
trong xa xa có mái lều tranh
nơi ấy có tuổi thơ tôi
và nơi ấy có mẹ cha tôi
điều đó mãi trong tôi
có nghĩa là bình thường thôi
tôi ra đi gặp em chia ly
bao gian lao cũng cố vượt lên
tôi thấy xót đời em và em thấm thía tình tôi
từ đó chúng tôi thương nhau
có nghĩ là...bình thường thôi
tôi thương em vì em tôi quê
em tôi quê cũng lắm người chê
tôi vẫn thích người quê vì quê mới chính còn em
điều đó khiến tôi si mê
có nghĩa là...bình thường thôi
bình thường thôi...bình thường thôi...bình thường thôi
mà sao nghe không bình thường
vì cuộc đợi không ai giống như ai
cuộc đời ơi...cuộc đời ơi...cuộc đời ơi
bội bạc nhau để được gì
vì sao...vì sao...vì sao?
có lẽ vì điều đó...bình thường thôi.
điều đó vẫn quanh đây...bình thường thôi.!"
(...)
mới hôm trước vừa viết cái entry "bình thường thôi", hôm nay bỗng được nghe một bài "bình thường thôi" mới, hoàn toàn khác. bản demo nằm trong album mới sắp phát hành của Vũ Quốc Việt.
vẫn cái giọng cà kê kể lể, chỉ là lời mới này gọn hơn, nghe dễ hiểu hơn.
bình thường thôi
mà lại chẳng bình thường em nhỉ?
rốt cuộc là có bình thường không, khi anh lại chọn em để yêu thương, sau ngần ấy tháng năm.!
"tôi thấy xót đời em và em thấm thía tình tôi"... liệu rằng ai đó có thật sự "thấm thía" đời anh không nhỉ?
hẳn rồi phải không em.! khi chúng ta tìm thấy nhau giữa cuộc đời này.!
Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét