lần đầu tiên nghe bài hát này là cuối năm học mười hai. thích cái điệu ghita và cái giọng hát nửa như kể lể nửa than van của Vũ Quốc Việt. thời ấy, gặp cái gì cũng phẩy tay khinh khỉnh "bình thường thôi.!" dù không hiểu lắm rốt cuộc, lão ấy muốn nói cái gì. lời bài hát càng nghe càng khó hiểu.!
"Tôi yêu em và em yêu tôi
Trong bao la có khoảng trời riêng
Tôi dãi nắng dầm mưa
Và em thấy thế mà thương
Điều đó vẫn quanh đây
Có nghĩa là bình thường thôi.
Tôi xa em và em xa tôi
Nghe yêu thương thấy đáng để thương
Tôi chẳng trách gì em
Còn em cố xóa niềm riêng
Điều đó vẫn quanh đây
Có nghĩa là bình thường thôi.
Xa quê hương rồi em ra đi
Mang trên vai áo gấm ngựa xe
Em tắm trắng màu da
Vội quên đi mái lá liều tranh
Điều đó vẫn quanh đây
Có nghĩa là bình thường thôi.
Bình thường thôi, bình thường thôi, bình thường thôi
Mà nghe sao không bình thường
Vì cuộc đời không ai giống như ai
Cuộc đời ơi, cuộc đời ơi, cuộc đời ơi
Bội bạc nhau để được gì?
Vì sao? Vì sao? Vì sao?
Có lẽ vì điều đó... bình thường thôi.
Quê hương tôi đồng xanh bao la
Trong xa xa có mái nhà tranh
Nơi ấy có tuổi thơ tôi
Và nơi ấy có mẹ cha tôi
Điều đó vẫn quanh đây.
Có nghĩa là bình thường thôi.
Tôi ra đi vì cơn chia ly
Bao gian lao cũng cố vượt lên
Xin chắn chút tình thương
Và khi kẻ ghét người khinh
Điều đó vẫn quanh đây
Có nghĩa là bình thường thôi."
càng lớn lên mới càng thấy thấm thía.! để nói ra được ba chữ "bình thường thôi...!" nào đâu phải giản đơn gì. mỗi con người , mỗi cuộc đời là bao nhiêu thứ lo toan vướng bận. gánh nặng tương lai sự nghiệp, cơm áo gạo tiền, gánh nặng gia đình người thân. giá như lúc nào cũng có thể nói được đơn giản một câu "bình thường thôi.." giá như có thể vứt bỏ đi tất cả.!
nhưng đáng tiếc. cái giá như ấy mãi mãi chỉ là giá như.
không thể sống khi không còn gì cả. đành phải học cách tự nói với bản thân mình
bình thường thôi.!
nhiều lúc chợt nghĩ, anh đang làm gì cuộc đời anh vậy nhỉ?
vô nghĩa hết tất thảy những gì đã từng tin tưởng tôn thời, những con người cứ ngỡ sẽ không bao giờ có thể xa rời.
có nỗi bàng hoàng nào bằng khi nhận ra tất cả mọi thứ đều là hữu hạn. kể cả yêu thương.
có nỗi trơ trọi nào hơn khi nhận ra mình đang chính tay mình đập vỡ đi mọi thứ.
đang đánh rơi dần những vùng ký ức của chính mình. không muốn nhớ. không muốn giữ. không níu kéo.
lao đầu theo những hư ảo vô nghĩa. mỗi tuần, mỗi tháng. tất cả cứ trôi tuột khỏi tầm tay mình.
trơ trọi biết bao nhiêu khi đập phá những thứ cũ kĩ đã qua nhưng lại chưa thể nhìn thấy được con đường trước mắt.
đành phải nói.
"bình thường thôi...."
cho những ngày đang sống. cho những ngày dừng lại trước ngã ba đường, loay hoay giữa những sự lựa chọn mịt mờ.!
"bình thường thôi."
Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét