Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

đưa em ra bến xe

hôm qua nhà có giỗ nên ba về trước
hôm nay chỉ còn lại hai anh em dắt nhau ra bến xe...
xưa nay thằng anh của của chú ghét nhất cái cảm giác đưa tiễn
dặn dò vài câu rồi thằng em lên xe rồi, thằng anh đứng dưới đốt thuốc, tán dóc mấy chuyện "tình hình thế giới" với mấy ông lái xe Thuận Thảo.
vậy thôi em ạ, lên đường thuận lợi bình yên, chỉ sáng mai thôi là chú mày được về tới nhà, lại được mẹ tưng tiu chiều chuộng.

xe chạy rồi, anh còn đứng lại giữa bến xe, một mình trơ trọi...
tự dưng lại muốn vứt bỏ hết tất cả mọi thứ trong này để được leo lên một chiếc xe khách 78 nào đó, để được về nhà, dù chỉ là để ăn một bữa cơm nhà mẹ nấu rồi lại tiếp tục ra đi.
nhưng ước thì ước thế thôi.
cái đầu anh nghiêm khắc nhắc nhở trái tim anh: không thể.....
có đôi lúc nhớ nhà kinh khủng nhưng nhớ chỉ để mà nhớ thế thôi. cũng chỉ đành đem nén chặt trong tim để tiếp tục con đường phía trước, cô độc, buồn tẻ nhưng vẫn phải bước, một mình.


vừa muốn về nhà anh lại vừa sợ về nhà...
chỉ có ở trong này, lao đầu vào công việc, cái cảm giác tội lỗi cố hữu mới nguôi ngoai đi được phần nào. về nhà thì khác, lại phải đối diện với tất cả những lời trách quở, dè bỉu cả trước mặt lẫn sau lưng.
chỉ cần nghĩ đến đó thôi là đã đủ để lòng mình rắn lại. chỉ có thể trở về khi đã có được tất cả trong tay. những gì tay mình vứt đi thì cũng phải chính tay mình làm kiếm lại.

nhắn đi một cái tin
"em đi đường bình an nhé.!"
anh trở về khi thành phố lên đèn. mưa bay lất phất, những cơn mưa cuối mùa rả rích mãi từng đêm.
hai anh em lớn lên, mỗi thằng mỗi tính, đôi lúc anh thầm nghĩ phải chăng đó là một sự bù trừ. rồi hai con đường chọn lựa để đi cũng khác nhau một trời một vực.
cũng chỉ đành chúc em may mắn mà thôi....

những năm tháng em lớn lên là lúc anh xa nhà đi học, vật vã tìm kiếm con người mình, con đường mình.
chẳng còn có thể quan tâm em được nữa
em lớn lên dưới cái bóng quá lớn của anh.... chịu đủ mọi thứ thiệt thòi.
những năm tháng ấy, khóc nhọc đến thế nào, anh không biết nhưng anh có thể đoán ra được.
nhắc lại chuyện cũ để tự hứa với lòng mình, phải bù đắp lại được cho em. anh chẳng có gì nhiều để có thể cho em, chỉ có những tháng năm anh đã sống, những mảnh đất anh đã đi, những con người anh đã gặp, những gia đình khác anh đã có, để chia sẻ lại cùng em.


đưa em ra bến xe
lòng trĩu nặng những suy nghĩ về thời gian.
ấu thơ qua quá nhanh, có những thứ bây giờ mới thấy tiếc nuối vì để mất.
cũng chỉ đành bù đắp lại bằng hiện tại, giữa lại bằng hôm nay để ngày mai khỏi phải ngoái nhìn
và lại ngẩn ngơ tiếc nuối....!

Không có nhận xét nào: