Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

...sáng

sáng chớm lạnh
phố Sài Gòn vội vã.
góc tim mình...anh tiếc một mùa đông.

có giấc mơ bỏ khoảng trời đi lạc
nắng không về.
xanh lại những mùa quên.


bàn tay lạnh...buốt vào lòng
một nửa.
tờ báo buông mình đợi ngày cũ ngang qua
cafe đắng
tình yêu mình lặng chát.
có khi nào đời chậm lại em ơi?

quay đầu lại chỉ thấy mình hoang vắng.
gió thổi dài nghiêng ký ức chông chênh.
ai đứng gọi
giữa tháng ngày thăm thẳm.
cho anh về...nhặt lại chút bình yên.
(...)
Ps: buổi sáng mong manh, Sài gòn trở lạnh. ngồi với con gái trước cổng trường, bỗng nghe trở mình, vời vợi những mùa xưa.
     sáng chớm lạnh trong lòng...Sài Gòn phố. nhưng chẳng thấy đâu những phố dài xao xác hơi may. chỉ có đường chật người đông, chen chúc nhau mù mịt khói...
hai ba con bật cười vì câu thơ Nguyễn Đình Thi viết về Hà Nội..
con gái kêu nhớ Phú Yên, nhớ những buổi sáng Tuy Hòa co ro đi học. ba cũng muốn về nhưng chưa về được con ơi.

buổi sáng bình yên, nhưng Sài gòn chẳng bình yên.
chở con gái sang Gò Vấp đi phỏng vấn, lê lết mất gần tiếng đồng hồ. mấy dòng tạm gọi là thơ viết ra trong lúc ngồi ngóc cổ chờ con trong quán cafe cóc...!
buổi sáng. Sài Gòn. Tuy Hòa.
nhòa lẫn cả trong nhau.

Không có nhận xét nào: