18.01, trên chuyến xe về, một cuộc đối thoại
(...)
P.A: E mua do het rui. Ve nha chi lo an ngu thoi. >:) noi vay thoi chu cung chang co gi? Vai thu can doi , vai thu can thay?
(...)
P.A: :) boi vay moi noi la k mua do. Ma e map k noi dau :P . A chua ve ah?
(...)
P.A: Trui. Vay ma mai doi lam taxi. Ple.
(...)
P.A: Co goi thi a cung dau vao kip :P. A di toi dau rui? Tuog k them ve luon chu?
(...)
P.A: ^.^ ve di chu o day lam j. Ve nha fu pama lam con trai ngoan di.
(...)
P.A: dc vay cung mung :P
(...)
P.A: noi fai lam nha. Ra tet ma thay mat a la a coi chung.
(...)
P.A: Kho tin wa di. Bt a van hay noi hung nt nua dem vay ma.
(...)
P.A: K tin. Ple.
(...)
P.A: Dan chuyen van noi chuyen nghe thay ghe.
(...)
P.A: Chuyen anh rat that tha, cosao noi do. Sao van ve nhu chuyen van dc.
(...)
P.A: :P. Ai chu a ma noi la nghe loi me ve que lay vo thi ko tin dc.
(...)
P.A:
....
và sau đó là im lặng.
sự im lặng đến ghê người từng bao nhiêu lần bóp nát tim anh.
nhưng giá như...mãi mãi là im lặng
có tàn nhẫn lắm ko em?
khi em vẫn cứ ngoa ngoắt, chanh chua, bướng bỉnh và đáng yêu nhường ấy...
anh xưa nay yêu - hận đều rất rõ ràng
chỉ với em
vừa yêu vừa hận...càng hận lại càng yêu...
chợt nhớ ra hôm nay ai đó sang tuổi mới...
hạnh phúc và nhiều may em nhé...
thật sự
bình yên.
thật sự lúc này anh đã tin, mình sẽ không bao giờ có thể có em trong vòng tay một lần nữa...
chỉ là
anh vẫn không thể ngăn được trái tim mình hướng về em, dõi theo em...
đành vậy
rồi một ngày anh sẽ hết yêu em.
ngày đó...anh sẽ gửi thông báo cho em chính thức đến em...bằng văn bản hẳn hoi em nhé...
Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét