lâu lắm rồi không viết nổi một câu thơ nào đọc cho ra hồn...
nhưng không hiểu sao những ý tứ cứ chạy lung tung trong đầu...không viết ra không chịu được.
ngồi cafe
châm điếu thuốc...
chờ đợi một ai đó.
ý nghĩ cứ tuôn ra...chợt đi chợt đến
không đầu cuối
thảng như là vô nghĩa
những ghi chép vụn vặt lưu bằng tin nhắn điện thoại...
01.
đêm cafe
chênh chao đời giữa phố
phố ru anh
và em hát bên trời
yêu ngọt đắng, cafe anh ngọt đắng
đêm vội tàn
thức ngủ những chơi vơi
em không về
anh một mình đi mãi
lạnh bàn tay hun hút "tuổi xa người"
cafe nhớ
đèn khuya loang ký ức...
khuấy ly đen sóng sánh mắt ai cười...
(...)
02.
nắng úa chiều Hòa Trị
gió chao những cánh cò
gọi nhau trong câu hát
quê hương giữ tuổi thơ
quanh co đường sỏi nhỏ
tôi về bước xôn xao
thuở đầu trần chân đất
giờ xa xôi chốn nào?
nhớ bạn bè ngày cũ
chung dưới mái trường làng
phiêu bạt phương trời lạ
muôn hướng đời ly tan
tôi về tìm em đó
ngõ xưa vẫn còn xanh
quay quắt ngàn ký ức
ru nhau giấc mộng lành
nắng ngả chiều Hòa Trị
thênh thang những cánh đồng
về rồi đi
vội vã
kịp tìm lại tôi không?
03.
cafe sáng
Tuy Hòa chênh chao gió
mùa đi hoang về chạm nóc phố gầy
chợt nhớ quên khuấy nhẹ miền đắng chát
góc cafe anh uống cạn tháng ngày.
(...)
04.
anh đợi gì trong mớ ký ức ngày một dài thêm
những chiều xanh vội vàng qua ngõ
em không về lại miền quê gió
bỏ đồi sim lặng lẽ tím loang chiều.
(...)
05.
chiều Tuy Hòa, gió gọi nhau khắc khoải
phố thẳm dài miền ký ức đánh rơi
em không đợi cuối con đường hoa sữa
để thênh thang lá đổ cả khung trời.
(...)
Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét