"bấm đốt ngón tay ta tính tuổi đời
bấm đốt ngón tay ta tính nợ ngời
tuổi gần hết nợ vẫn còn vương vấn
tằm nhả tơ hết kiếp trọn đường tơ."
khuya đi nhậu về liền lăn ra ngủ...sáng ra mới thấy mấy dòng thơ cô nhắn lúc giữa đêm...
cô đơn lắm phải ko cô...
em xin lỗi bởi mải miết với những niềm vui nhặt nhạnh từ đôi ba cuộc nhậu vô bổ mà bỏ quên bà già nằm lặng lẽ một mình.
nỗi trống vắng trong tim
em rõ ràng hơn ai hết
chỉ là chẳng thể san sẻ bớt được cho cô
ít ra em có được trong tay nhiều thứ...những thứ khác để lấp đầy...trái tim rỗng tuếch và linh hồn tan hoang...
có lẽ so với cô em còn may mắn chán...
người sống là mang nợ.
nhưng ít ra em còn thời gian, còn tuổi đời để trả nợ dần...
Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét