Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

viết cho chiều cuối năm...

ngày cuối năm...
gần hai tuần, cuối cùng cũng đã quen được nếp sống ở nhà
sáng 6 giờ dậy...như một "đứa con ngoan" thật sự...đúng như lời chúc của một người...
tối 11 giờ, gấp lap đi ngủ...sau vài câu nói vu vơ.
"nhịp sinh học" đàn trở về như một người bình thường, bao gồm cả việc ngày ăn ba bữa...
chiều chiều, ngồi cắm mấy acc game luyện skill giúp thằng nhóc ở nhà...thỉnh thoảng vứt auto đấy, rủ anh Nhánh làm mấy độ cafe để tu tâm dưỡng thần.
cố gắng không suy tư...
cố để mình không tự nhắc nhớ mình những thứ không nên nhớ.

chợt nhận ra lâu nay mình hư hỏng quá chừng.
mình đang làm gì cuộc đời mình vậy nhỉ
buông xuôi tất cả chỉ vì một người con gái
đáng để như vậy sao?

"tình đi cho gió sương đầy quán không "
(vũ hoàng chương)
có lẽ lòng bây giờ đã như lều quán bỏ không, có lẽ bây giờ chỉ như đình xiêu mái đổ.
lâu lắm rồi mới dẫn ra được một câu thơ.
cái thời học Văn ngày đó đã như xa xôi lắm.
hôm trước comment cho Hoài Nam một câu "đời mình bây giờ chẳng còn chi nữa mà văn với thơ, chỉ có mỗi rượu bia và sỏi đá..."
nói thật...nói đùa.
nhưng sao mà nghe chua quá..!

"mưa lùa qua gác xép
ngày trắng theo nhau qua
lá rơi đầy ngõ hẹp
đời đìu hiu xế tà
(...)
ta đã làm chi đời ta xưa
ta đã dùng chi đời ta chưa?"
đã bao nhiêu chiều mưa, ngồi bơ vơ giữa phòng trọ vắng...thấm thía đến tận cùng.
đời hoang
chiều hoang.
về đến nhà, nhìn ba mẹ cực khổ mới nhận ra mình sống vô nghĩa quá. đến tuổi này rồi vẫn trắng cả hai tay.
những thơ ngây giữa sòng đời đã thua đến cháy túi
cằn cỗi trái tim già
ta đã hiểu ta phải sống vì ai.

lan man một hồi để nhìn lại mình năm cũ...!
mẹ bảo: đi tắm tất niên để rũ hết bụi đời.
còn bụi bặm giữa hồn con
bụi bặm giữa tim con
giũ làm sao đây mẹ

thêm một lần thêm hứa với lòng
thêm một lần...
lần cuối....

Không có nhận xét nào: