Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

rồi quên hết tình đau tình vui tình mưa nắng

"Như là gió thôi
Như là nắng thôi
Đã phai đi tình vui
Phai đưa đón nói cười
Như mùa đã sang
Như lòng đã tan
Kìa em mắt em xanh xao nhiều như vườn đã tàn cây lá
Tàn phai quá tình yêu nhung gấm
Tàn phai quá lời yêu say đắm
Thức giấc nửa đêm ta mất em hồn nhiên
 

Thế thôi em sau một đêm xuân
Tình thưa vắng ta thôi ân cần
Thế thôi em sau nụ hôn thơm là bay hết hương trầm
Là bay hết mày son màu tươi màu yêu dấu
Vơi hết vơi hết sông sâu
Xin chào nhau miệng môi khô đắng
Chắc ta về thôi về thôi em nhé
Xin chào 



Không còn thiết tha
Không còn xót xa
Giấc mơ mỏng manh sao chưa lớn đã già
Sao ngày mới lên trong lòng đã quên
Dìu nhau dắt nhau qua đêm dài
Để rồi khóc vùi trong nhau
Đời không thôi làm cơn mưa mới
Người không thôi làm xa tay với
Nhớ lắm tình ơi
Ta đón cơn buồn trôi
 

Nhớ mong em ôm đàn ta ca
Lời vô nghĩ như xưa thôi mà
Nhớ mong em bơi thuyền ra sông
Lặng yên vớt trăng hồng
Rồi quên hết tình đau tình vui tình mưa nắng
Quên hết môi nóng tay măng
Quên rồi quên rồi quên quên hết
Bước qua vườn xưa vườn xưa đang chết âm thầm
 

Thế thôi em sau một đêm xuân
Tình thưa vắng ta thôi ân cần
Thế thôi em sau nụ hôn thơm là bay hết hương trầm
Là bay hết mày son màu tươi màu yêu dấu
Vơi hết vơi hết sông sâu
Xin chào nhau miệng môi khô đắng
Chắc ta về thôi về thôi em nhé
Xin chào…"


sáng sớm ra cafe ngồi chém gió, được PR về một giọng hát mới - Nguyên Hà. tối về quyết định lên mạng truy lũng để nghe thử. dạo này vẫn thường hay "điên cuồng" như vậy. sáng đi trên đường thấy tên ca sĩ Hàn Quốc Hùng được PR rầm rộ trên gầm cầu cột điện, tối cũng vội và về search khắp các diễn đàn để tìm nghe...và để chửi góp với người ta.!
phải cồng nhận, dạo này mình có tấm lòng rộng mở với nghệ thuật...

giọng nhẹ, trong và ấm. kĩ thuật còn đôi chỗ hơi phô nhưng có lẽ nhờ chọn chất nhạc hợp với giọng nên nghe ra được chất
đã nghe "tàn phai" với giọng hát Lê Hiếu nhiều lần
nhưng thực sự với Nguyên Hà, "tàn phai " mới thật sự là tàn phai và Quốc bảo mới thật sự là Quốc Bảo.
thật sự Quốc Bảo là như vậy...có thể thích hoặc không thích nhưng bất kì ai cũng phải công nhận, nhạc Quốc Bảo luôn đứng riêng thành một dòng không thể nào trộn lẫn.
Quốc Bảo, người Sài Gòn thế hệ cuối cùng....
nói theo Lâm Nghi, nhắc tới Quốc Bảo...là đụng chạm đến phạm trù "tái sinh"....mô Phật.! viết nhạc tình nhưng đâu đó mang hơi hướng thiền...( nghe nó nói vậy thôi, chứ thật ra ko tin lắm. con này dạo này ngồi đầu cũng lần tràng hạt và nói chuyện Thiền)


nghe đi nghe lại bằng cái loa laptop rè rè...chưa bao giờ lại muốn đi sắm một bộ loa man rợ đến thế.
nghe từ 7 giờ tối đến giờ là đỉnh điểm.
hết chịu nổi. nghe nữa có lẽ sáng mai thân này cũng "tàn phai" mất.
"tàn phai"...
"Thế thôi em sau nụ hôn thơm là bay hết hương trầm"
thế thôi em.!
đó là điều anh muốn nói nhất lúc này.! nói với bản thân mình và nói cả với một vài người...!

Không có nhận xét nào: