ngồi nghe Paris by Night, Bằng kiều cất giọng thiết tha "Giáng Ngọc"...
Nguyễn Ngọc Ngạn và Kỳ Duyên kẻ tung người hứng về chuyện tình của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên về một nàng thơ mang tên Ngọc.!
tự dưng lẩm nhẩm cười một mình.
anh cũng quen một người con gái tên là Ngọc
bàn tay em năm ngón...
nhưng em chẳng kiêu sa được như người ta, chẳng là tâm điểm của mọi anh nhìn như ai đó. đi bên đời anh, chấp nhận làm một bóng nhỏ lặng thầm.
Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa
Vẫn tóc mây bay má môi hồng thấm
Gót bước nhẹ vương ý thơ
Tình yêu nào vương mắt ngọc
Mơ ước vẫn chưa phai nhòa
Và một lần thôi xin mắt em cay
Xin hết đi hoang những chiều buồn say
Và xin rằng mưa vẫn bay
Tình yêu này dâng mắt ngọc
Son phấn xin đừng ướt mi ...
Chiều buồn mưa bay, gió lay
Một mình cô đơn bước chân âm thầm
Và tình yêu dâng nhớ nhung trong lòng
Mộng mơ giăng kín nét môi Thiên Thần...
Nhạc chiều lang thang rũ say
Từng giọt mưa rơi khóc trên cung đàn
Rượu nồng ai say ngất ngây vì nhớ
Và tình yêu đó xin ngừng bước chân...
Lặng nghe xa vắng nghe tiếng cô liêu
Tôi vẫn đi hoang những chiều buồn say
Tình yêu đành thôi ước mơ
Tìm quên bằng men ý nhạc,
Duyên ước xin đành kiếp sau
sáng nay ngồi cafe, anh ngâm nga khe khẽ trong miệng
"bàn tay năm ngón..."
tủm tỉm nhìn em cười, rồi đánh trống lảng khi thấy em ngơ ngác
ngơ ngác vì nụ cười của anh, ngơ ngác trong thế giới của anh...! ngơ ngác sau tất cả.
cái vẻ ngơ ngác của em luôn khiến anh bật cười. nhưng thật sự anh hiểu, đôi khi cái vẻ ngơ ngác ấy không phải ai cũng làm được.
"Giáng Ngọc" kiêu sa
Ngọc của anh ngơ ngác....
tối hôm qua, ngồi trong nhà sách Minh Khai, xoay xoay mấy cuốn truyện của Nguyễn Nhật Ánh, em ngồi nói về vở kịch "Nửa đời ngơ ngác"
người ta ngơ ngác, nhưng cũng chỉ ngơ ngác nửa đời thôi em ạ
có những khi, không thể ngơ ngác được
và có những việc, không phải cứ "ngơ ngác" được là thôi.!
Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét