Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

đám cưới trên đường quê...

lần thứ hai trong đời anh đi bưng quả xuống miền Tây...

với phương châm "tất cả vì đêm động phòng của A Mậu", anh em đã nêu cao quyết tâm chiến đấu quên mình, để mục tiêu cướp cô dâu mang về bằng mọi giá.
kinh nghiệm thương đau cho thấy, trong những chuyến "hành quân" về miền Tây, chú rể thường sống nhăn răng nhưng "quân tướng" mang theo lại thường xuyên chết như chó ngộ.


05 giờ sáng tập trung
06 giờ xuất phát....
hai tiếng đồng hồ vật vờ trên cao tốc Trung Lương, đoàn "nghĩa quân" đã thẳng tiến Bến Tre.
nhưng hỡi ôi.
đau thương không bút nào tả xiết.

quân địch bên kia chỉ là một dàn "hot girl" gồm các em chỉ mới lớp 11 - 12.
cái này thương còn chẳng hết chứ lấy đâu ra mà "chém với chả giết".
thương nhất là khi mân quả từ chuyền từ tay anh (toàn "bom tấn" cỡ xoài, táo, mãng cầu...) sang tay các em. cũng sơ sơ gần 20 ký. em run rẩy đến nỗi đánh rơi ngay xuống thềm.
không phải anh.
nào đâu phải anh. anh đã nháy trước rồi. nặng lắm.! chỉ nên trách nhà trai em ạ. trách cả nhà gái nữa, sao lại bóc lột trẻ em thế này.

pháo nổ. (thực ra thì chỉ pháo kim tuyến nổ thôi)
rượu tràn.
và thằng đầu tiên của "hội nhà báo bất lương" đã chia tay kiếp độc thân, xa mẹ.
diễn văn đã viết xong nhưng chưa kịp đọc. 
thì bia bọt đã tràn ly.


trong những ngày tháng thiếu thốn niềm vui, thì say được cùng là một niềm hạnh phúc. mừng cho hai đứa bạn. mừng cho một tình yêu đã viên mãn tròn đầy. biết cả hai từ những ngày đầu tiên e ấp, chỉ dám giới thiệu nhau là bạn.
cho đến ngày trọng đại này. hạnh phúc giữa cuộc đời đôi khi chỉ giản đơn như thế.
người này có được. người kia lang thang tìm kiếm mỏi mòn.

trong kinh Thánh có ví von, người phụ nữ được tạo ra từ một khúc xương của đàn ông (đại loại thế).
nên cả đời cứ mải miết đi tìm "khúc xương đi lạc".
chẳng biết đang biệt tích ở đâu , hay bị con cờ hó nào nuốt mất mẹ rồi.

trong lúc bố cô dâu đang gân cổ gào thét "áo cưới màu hoa cà", (không phải áo em chưa  mặc một lần nhé.!)
đoàn bưng quả kéo nhau ra ngoài tự sướng. 
dưỡng sức để còn về.!
lại còn đêm tiệc tối nay.


thằng chú rể hình như vẫn chưa cảm nhận được địa ngục đang đón chờ.
"anh ơi.! làm xong sao không về.
anh ơi.! lương tháng này đâu...
anh ơi..! đi nhậu ở đâu rồi...
anh ơi..! về trông con em đi chợ..."
và muôn vàn thứ anh ơi khác.

thành kính phân ưu.!

ps: trong danh bạ gọi ăn nhậu phải xóa bớt một cái tên thôi
tối về xóa gấp.

Không có nhận xét nào: