Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

ăn nhậu cuối năm


Rất Huế, một đêm cuối tháng Chạp.
lần cuối cùng ăn nhậu cùng anh em trong năm cũ…

gần cả năm trời rồi anh không qua Rất Huế, hình như là cũng dịp này năm ngoái.
cái quán cũ bên Thanh Đa, nhỏ nhỏ, xinh xinh. mỗi lần sang là lại ngập tràn kỷ niệm.
sau năm rồi, anh chưa một lần thăm lại đất cố đô.
quán Huế, món nhậu cũng Huế, cả đến những em phục vụ cũng mắc đồ tím mộng mơ và cười ngại cùng theo cái kiểu “rất Huế” mỗi lần bị chọc. anh quên mất tên cái bé gì ngày xưa anh Đăng hay chọc, lâu quá không sang hình như em nghỉ làm về quê lấy chồng.
đời người ngắn ngủi. gặp gỡ đôi lần, chia cách cả đời. chắc có lẽ thế mà anh Đăng kéo cả băng sang đây mừng sinh nhật.

thịt luộc ăn với vả và khế xanh.
bầu luộc chấm nước mắm.
thêm cơm Hến nữa thì ra đúng vị Huế rồi mô. thêm mấy két Huda nữa là thành bữa nhậu. đã lâu lắm rồi không có bia, đời cũng thành ra nhạt thếch.
này thì cạn. này thì say. cho cái năm này trôi tuốt tuồn tuột theo mỗi lần đi vào WC…
người ta uống để say. còn anh uống để nhớ.
nhớ tất tần tật những nỗi buồn dài dằng dặc trong cả một năm.
nhớ những con người đến rồi đi trong đời…. từ thời còn nhỏ xíu đến lúc lớn khôn.
nhớ cả những âu lo trong chặng đường phía trước.
và quan trọng nhất, nhớ cho bằng được rằng mình là ai, mình vì cái gì mà sống.

người ta bảo ăn nhậu là phù phiếm. rằng bạn ăn bạn nhậu rồi cũng sẽ rời xa. nhưng nếu không có những đêm này, mai xa nhau biết lấy gì mà nhớ.
mai này già đi, biết lấy gì để kể về những tháng năm tuổi trẻ, sống trọn vẹn và chơi cũng trọn ven.
anh chẳng thích nhậu đông. anh chỉ muốn những bạn bè thân, ngồi lại bên nhau để câu chuyện được đậm đà. dốc cạn ruột gan trong từng lời nói. quên đi hết những trắc trở chông gai. cái gì thật sự gọi là tình nghĩa sẽ còn lại mãi mãi trong đời.
mượn chủ quán cây ghi ta…
và điệp khúc gõ chén lại bắt đầu. bài hát của những ngày trai trẻ, bài hát của những đứa con xa quê, từ bốn phương trời tụ hội về đây. 
bài hát của những thằng con trai chọn cho mình cái nghề lang bạt.

"hôm nay đón cánh thiệp hồng
em báo tin mừng lấy chồng giàu sang
đời em nhiều may mắn, có nhớ anh nhà báo nghèo này không?
đời em nhiều may mắn, đ... nhớ anh nhà báo nghèo này đâu..."

“hòa bình ơi, ơi hòa bình ơi
ba muơi tuổi đời thoát từ vành nôi
ba muơi năm truờng khổ đau nhiều rồi.
về đây hỡi người ơi! ề đây hỡi người ơi...!”

“ơi Đak-lay, ơi rừng cây ngọn núi vang tiếng đàn Chapi
ai yêu tự do, yêu rừng xanh thì lên núi nghe đàn Chapi
tôi yêu Chapi không còn cô đơn, không buồn, không vui.
khi nghe Chapi chợt thấy nao lòng một giấc mơ…”

mai anh về…
mai em về…!
tạm biệt anh em, tạm biệt Sài Gòn…
nơi có những giấc mơ còn dở. nơi mang chúng ta đến gần bên nhau.
hẹn Rất Huế ra Giêng ta trở lại.

Không có nhận xét nào: