yêu là những tách cà phê….”
(Cà phê hẻm – Nguyễn Hữu Hôn)
Ngọt và đắng hòa lẫn trong nhau…lắng đọng niềm yêu và cả nỗi đau…đan xen giữa quên và nhớ....Cà phê và tình yêu dường như sinh ra để cho nhau, để tìm thấy nhau, trong một mối tương giao mật thiết, khó có thể tách rời…
Cà phê như một chất men, nối kết tình yêu những ngày còn mật ngọt.
Cà phê là phương thuốc diệu kỳ lắng dịu trái tim đau…cũng đồng thời là nhịp cầu dẫn về miền hoài niệm…
“Catinat cà phê sáng” chưa thể so sánh với những tác phẩm lừng lẫy khác của Phú Quang về mức độ nổi tiếng nhưng lại là một bài hát đã nghe qua dù chỉ đôi lần thì luôn ở lại rất lâu trong mỗi người. Những ca từ đẹp đẽ lấy từ thơ P.N.Thường Đoan được chắp cánh bởi một giai điệu sâu lắng, trầm buồn nhưng đặc biệt ngân vang của người nhạc sĩ tài hoa đất Hà Nội đã đi qua và thấm vào bao nhiêu thế hệ.
“những gương mặt lạ quen,
những giọt cà phê đen đặc,
anh ngồi một mình
khuấy loãng thời gian...”
Nhịp sống thị thành, ồn ào và hối hả. Có đôi khi con người ta cảm thấy cần sống chậm, tạm dừng lại để cảm nhận cuộc sống, ngẫm nghĩ về những nẻo đường mình đã đi qua, để nhìn lại một tình yêu nào đã cũ… Một ly cà phê lặng lẽ nơi góc phố khi mùa thu vừa mới thoáng qua, thả lại từng đám lá vàng xao xác trong gió mùa se lạnh chợt khiến lòng ta cảm thấy bình yên. Con người ta như quên đi cảm thức thời gian, lặng lẽ đối diện với chính tiếng nói vọng lên từ thẳm sâu tâm hồn mình.
Có thể một góc phố sang trọng và sầm uất như Catinat, cũng có khi chỉ là hẻm nhỏ nào mộc mạc đơn sơ. Một mình anh…một cà phê. Một khoảng nhỏ nào của bầu trời…một mảnh nào của ký ức. Cà phê đen đặc… anh lặng lẽ nhìn sâu. Anh tìm mình trong từng giọt đắng…Cà phê níu thời gian dừng lại. Ký ức đi về thảng thốt gọi tên nhau. Khuấy loãng thời gian để ký ức tan theo…nhòa vỡ. Có bao giờ? để nhớ …để quên.!.
“buổi sáng muốn gọi em
nắng vẫn còn mê ngủ,
buổi sáng muốn gọi em
gió lạnh lẽo chối từ.”
Ngọt hòa trong đắng. Tách cà phê đứng lặng lẽ một mình…chông chênh giữa hai khoảng trời thương nhớ. Bao nhiêu buổi sáng đến rồi đi…tiếng gọi em vẫn thảng thốt trong lòng anh với phố. Buổi sáng…buổi sáng..!..thảng thốt đến nghẹn lòng tiếng gọi vọng về từ kỷ niệm. Gọi em…gọi cả khoảng trời…gọi hết bao niềm nhớ.
Yên lặng.
Im lìm.
Anh.
Cà phê.
Đắng.
Đừng trách nắng vô tình…đừng giận gió đã chẳng còn nhớ nữa. Cũng đừng nhắc một người xưa khi đã vội quên tất cả. Lời hát vút cao. Nhịp piano đuổi theo, dồn thúc, ám ảnh. Nhớ quên nhòa lẫn. Bài hát như nổi sóng. Lòng người vẫn chưa thôi những bão giông.
“sáng nay ngồi một mình
với nỗi buồn xa vắng...
từng giọt từng giọt đắng,
anh uống cạn lạ quen.”
Rồi sẽ bình yên. Ký ức.
Như những ngày xưa lắm. Như những buổi sáng đã qua. “uống cạn lạ quen” để lòng thôi không day dứt nữa những quên và nhớ.
Rồi sẽ bình yên. Trái tim.
Giọt cà phê vẫn rơi thầm. Buổi sáng. Nhịp đời hối hả đi về. Anh ghép lại mình từ bao nhiêu mảnh vỡ ấy. Có thể rướm máu. Có thể đau. Có thể…! Để trái tim đau ngủ yên trong những giọt cà phê tí tách rơi đều.
Xa vắng lắm rồi những khoảng trời ký ức.!..Rồi sẽ có một sáng nào nhìn vào ly cà phê đen đặc…anh sẽ thấy bình yên.
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét