Canh Dần đã sang được mười ngày....
Tuy Hòa một chiều nắng đẹp..!..
những dòng entry viết cho một kết thúc và cũng để chuẩn bị cho những sự bắt đầu...ngổn ngang bao nhiêu là tâm trạng. có lẽ đã đến lúc xây lại một cái gì đó từ những đổ vỡ...có lẽ đã không thể chần chừ, ở lại mãi với những gì đã qua, những mảnh ký ức đã cũ, những khoảng trời nên để lại với lãng quên.
"năm mới...học kỳ mới...bắt đầu mới..."
những dòng mail viết cho con gái...cũng là viết cho chính bản thân mình. hôm qua con gái rời Phú Yên...ngày này tuần sau mình cũng không còn được ở lại. trở về để tìm lại bình yên....! ngày ra đi con có thấy lòng mình thanh thản...
tất cả chỉ mới bắt đầu thôi...con gái của ba!
từ Bình Phước...em vẫn băn khoăn trước những xáo trộn, những nỗi niềm...anh cũng chẳng biết phải khuyên em gì nữa bây giờ...chỉ biết động viên em cố gắng...vì một ngày mai...vì những gì chỉ vừa mới bắt đầu....
từ Hà Tĩnh...Trường ơi...hãy cố gắng vượt qua nỗi đau...
tất cả anh em vẫn sẽ luôn ở bên cạnh Trường.
một năm mới chỉ mới vừa bắt đầu.
tất cả mọi người hãy cùng nhau cố gắng.
(như anh Bang đã nói...Canh Dần này sẽ rất dài. không với riêng ai.)
anh chỉ mong sao Tiểu Tường của anh luôn cười thật nhiều như chiều hôm qua ngồi với cô trước biển...
biển thanh bình.
hãy để lòng em tìm thấy được bình yên
ngủ yên đi nhé những ngây ngô ngày cũ....chỉ giữ lại những gì tốt đẹp để cùng em đi đến cuối con đường.
ký ức ngày xưa màu trắng.
nhưng hãy làm tất cả những gì có thể để tương lai rực rỡ một sắc hồng.
anh không thể cho em tương lai. anh chỉ có thể đi cùng em trên con đường tương lai ấy. nhưng để đến được em phải bước đi bằng chính đôi chân và trái tim của chính bản thân mình.
xin lỗi nhé một năm cũ nhiều xáo trộn...
xin lỗi tất cả những gì đã trở thành dĩ vãng trong nhau.
xin lỗi tất cả những người bị anh làm cho thất vọng...xin lỗi những lời hứa chưa thể giữ lời...xin lỗi những giấc mơ mãi mãi sẽ thành dang dở.
bởi anh chỉ là anh....với những giới hạn...những khuyết điểm và cả những yếu mềm.
cảm ơn tất cả những gì đã đến và đã đi...để một năm qua anh đã thực sự được sống...được trưởng thành.
cảm ơn những hạnh phúc...những niềm đau...để sau mỗi lần vấp ngã ta thấy mình lớn hơn thêm một chút...
nhưng không thể cứ ngồi...cứ sống với những gì đã có...đã qua.
lâu lắm rồi mình mới có cảm giác ức nhiều đến thế...ức với chính bản thân mình...có lẽ là những ngộ nhận khiến mình trì trệ...có lẽ những ỷ lại đã khiến mình cứ mãi dậm chân trên quá khứ ngày xưa....
nên có và phải có những đổi thay....
dang tay trước biển...để gió lộng vào hồn.
chân trời kia.
khát vọng được đi và được đến....
cảm ơn một quê hương để trở về...!..
cảm ơn một gia đình để làm chỗ dựa.
để mỗi ngày mai thực sự là một bắt đầu...!...
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét