Sài Gòn, một chiều tháng chạp
hôm nay...21 âm rồi đấy chị...
những bước chân đưa em đi về qua phố...Sài Gòn nô nức chuẩn bị vào xuân...
ngày này năm trước em đã ở Phú Yên.
ngày này năm trước em đã kịp về để quỳ bên mộ chị.
vậy mà...năm nay...ngày này...em vẫn lê bước giữa mảnh đất xứ người này...
vì cái gì...
em cũng chẳng biết nữa...
chỉ xin chị đừng buồn...đừng trách nhé chị ơi...
đứa em của chị năm nay về muộn...
chị nằm đó...một mình...có lạnh lẽo chị ơi...
bạn bè ngày xưa chắc chẳng mấy người còn nhớ...em không buồn...chỉ ngậm ngùi cho kiếp đời đôi chút mà thôi...những thằng con trai ngày ấy vây quanh chị...những con bạn mà chị vẫn hằng coi là thân thiết nhất cuộc đời...mỗi đứa một đời riêng...chắc tất cả đều yên ấm...
chỉ có chị của em bạc mệnh...phải nằm đây...dang dở cả cuộc đời...
con đường em đi ngày xưa em đi...mỗi bước đều có chị...
chị em mình bằng tuổi...nên có lẽ dễ chia sẻ nhất những vui buồn...có lẽ suốt cả cuộc đời này em không thể tìm ra được người con gái nào hiểu được em bằng chị...chia sẻ được với em nhiều như chị...
em đi con đường của mình...không có chị ở bên...
những lúc mệt mỏi, buốt đau...nào biết tìm đâu một người để có thể ngồi bình yên mà khóc...
em đã thề từ cái ngày chị mất...sẽ không để rơi thêm bất cứ một giọt nước mắt nào...
em đã từng khóc rất nhiều vì những người con gái khác...nhưng tại sao khi người chị thân yêu nhất ra đi em lại không thể rơi ra được một giọt nước mắt nào...
em đã thề
và em sẽ giữ...
Nga bỏ em đi...lòng em đau như cắt...nhưng đã không còn nữa đứa em đa cảm và yếu đuối của chị ngày nào...nén chặt nỗi đau...để tìm về với biển...ném tung ra cùng những con sóng bạc đầu....
lần đầu tiên nhìn Nga, không hiểu sao em nghĩ ngay đến chị...nước da ngăm đen, nụ cười ấm áp, ánh mắt sắc sảo...và nhất là một tấm lòng rộng mở với mọi người...thực sự trong một thoáng chốc em đã nghĩ là mình đã tìm lại được bình yên...phải chăng ông trời cướp chị từ tay em rồi đem Nga cho em để mà hòng bù đắp...
nhưng không...Nga cũng chỉ là Nga thôi...Nga không phải chị...hai đứa đã yêu nhau...một tình yêu thực sự...rồi xa nhau...cũng như một tình yêu thực sự...
em không hối hận mà chỉ tiếc nuối vì mình...
phải đứng lên...em tự nhủ mình như vậy...
và em đã thật sự đứng được lên...em biết mình phải sống vì cái gì...không chỉ cho mình mà cho cả phần chị nữa...chị ơi..!...
chị có tin ở đứa em này...như chị đã từng tin...và em biết sẽ mãi tin...
vì em là em của chị...
đơn giản vậy thôi...!...
vài ngày nưa em về...về với chị, chị ơi...!...
về để tự nhắc mình sắp sửa hai năm rồi đấy...
năm tháng vốn vô tình nhưng lòng người thì không được phép lãng quên...
cái truyền thống của chị em mình bao nhiêu năm...em vẫn giữ...dẫu giờ đây chỉ còn mỗi mình em...
lạy chị em về...
"lạy chị,...em về bên mộ vắng
chiều bàng hoàng
nắng cuộn giấu nỗi đau...
chỉ mỗi em lặng lẽ ngồi với cỏ...
năm tháng quá vô tình
ai nhớ nữa?
ai quên
lạy chị em về tìm ký ức
con đường nào em cùng chị đi qua
những dại khờ
nói bao giờ cho hết
mất chị rồi
tìm đâu nữa yêu thương
lạy chị em về
chợt thấy mình mỏi mệt
giữa đường đời em lạc những ước mơ
thèm một câu trách...như ngày nào còn bé bỏng
nhớ nụ cười...cho em thấy bình yên
mới hôm qua
đã ngỡ là mãi mãi
chị một mình...đồi vắng
chiều nắng...
gió mênh mông
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét