Cafe Góc phố, Bình Thạnh, 28 Tết
.....hăm tám Tết...
anh về quê trên chuyến xe muộn...
lại thêm một lần tạm biệt Sài Gòn.
vẫn chỉ như một người khách lạ...dẫu đã có những lần chớm quen..
Sài Gòn nắng...
Sài Gòn đông vui...
Sài Gòn...dường như có tất cả
nhưng có một thứ mà Sài Gòn không có...
một thứ...không có...hoặc là anh không tìm được giữa cái thành phố ấy...
hoặc...nếu có cũng chỉ thoáng qua.
bình yên?
cũng chẳng biết là tại sao nữa...
cái thành phố này vẫn nổi tiếng bao dung...sẵn sàng mở rộng vòng tay đón nhận tất cả những đứa con tứ xứ tụ về...
có lẽ tại bản thân anh...
tạm biệt Sài Gòn...
anh về quê với mẹ...thèm một bữa cơm nhà...dù chỉ là dưa muối...
thèm nghe những tiếng cằn nhằn của mẹ...
thèm cái khoảng trời quê...
hôm nay...
anh về...
bởi biết ở nơi ấy...quê hương vẫn còn có những người thân yêu đang chờ đợi...
cho dù có thế nào chăng nữa...
dẫu tâm hồn có chai sạn giữa đời...
dẫu thân thể có mỏi mòn vì bao nhiêu gánh nặng...
hăm tám con về...có muộn lắm không mẹ nhỉ?
mai con về với mẹ mẹ ơi...
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét