Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

"Đời gọi em biết bao lần..!.."

Cafe Tre một đêm tháng chạp...
khuya...vắng...lẻ loi...
có lẽ đã gần mười giờ khuya...cố ngồi nán lại để chờ xem trận bóng muộn...
những ngày gần Tết quán cũng thưa người...mới gần mười giờ đã lưa thưa, chỉ có hai bàn còn khách...một đôi tình nhân ngồi tâm sự trong ánh nến...tự dưng thấy vui vui với hạnh phúc giản đơn mà bình dị của họ...
còn mình...đã bao lâu rồi không tìm thấy lại được cảm giác bình yên....

chủ quán bước lại nói vu vơ với mình về bộ phim mới chiếu...thực sự mình chưa xem nhưng cũng cố ậm ừ...
khẽ khàng bảo nhỏ..."buồn quá anh ơi..!..mở Trịnh lên nghe cho đỡ nhớ...!..."
lại đốt một điếu thuốc...điếu thứ mấy trong ngày...không nhớ nữa...mà dạo này mình hút cũng ít lại rồi...nghĩ tới cô bác sĩ nhỏ của mình...chắc lại cằn nhằn đây...
thực sự không biết ai là bác sĩ của ai nữa...sau tất cả những đổ vỡ và mất mát...chẳng biết ai mong manh hơn ai...mình thì may mắn hơn một chút...lăn lộn nhiều nên chai sạn hơn được ít nhiều....vẫn còn đó một lời hứa đè nặng trên vai...bất giác sờ tay lên cổ...chạm phải cây thánh giá đã theo mình bao nhiêu năm nay...những lúc này mới chợt thấy khoảng trống ấy không gì bù đắp nổi...nhớ chị quá...chị ơi....

tiếng nhạc tắt phụt...Bảo Thy đang ngân nga "Ngốc nghếch" giữa chừng...không hiểu trong tình yêu cô ta có ngốc thật không nhỉ?
im lặng một chút...
rồi chợt cất lên những giai điệu du dương...giọng Khánh Ly trầm ấm, nức nở giữa đêm.

"đi về đâu hỡi em?
khi trong lòng không chút nắng
giấc mơ đời xa vắng
bước chân không chờ ai đón
một đời em mãi lang thang
lòng lạnh băng giữa đau thương....."


một niềm tin đã mất...một trái tim đã giá băng...một chân trời mờ khuất...ước mơ, khát vọng bỗng hóa thành một cái gì đó quá đỗi mông lung...
mải miết bước đi nhưng chẳng biết về đâu...những bước chân dường như trở thành vô định...quá khứ? không còn lối nào để trở lại...tương lai? chẳng đủ khát vọng để bước đi...còn thực tại? chỉ như là một khoảng tối quánh một màu đen đặc...những gì đã tin giờ đây nối nhau đổ vỡ...những gì nên tin...nào biết phải tìm đâu...
"không chút nắng..." hay không cả một khoảng trời...một con đường...không chờ không đợi...không buồn không vui...đời thành vô nghĩa...mình thành vô nghĩa...
lắng sâu...nhẹ nhàng mà tinh tế...không gì bằng Trịnh
viết cho mình thôi mà đánh động đến tất cả mọi người...không gì bằng Trịnh

"Đời gọi em biết bao lần..."
đời vẫn đó em ơi...vẫn đều đều đánh nhịp vào thời gian, năm tháng...như sông chảy...như mây trôi...nhanh chậm...nhưng chẳng đứng yên bao giờ...
giữa lúc đau thương nhất...cũng nên thử dừng lại một lần để lắng nghe...những xôn xao của đời vẫn gọi...

"em về đâu hỡi em
hãy lau khô dòng nước mắt
đời gọi em biết bao lần
đời gọi em về giữa yêu thương
để trả em ngày tháng êm đềm
trả lại nắng trong tim
trả lại thoáng hương thơm"

không phải ngẫu nhiên mà Khánh Ly được coi là người hát Trịnh hay nhất...những ngày xưa cũ, ngây ngô...cái giọng u uất, trầm buồn đôi lúc não nề ấy có đôi lần làm mình khó chịu...nhưng càng nghe càng thấm...càng hiểu càng yêu...
có thể đôi bài Khánh Ly hát không bằng một số ca sĩ khác...có thể một số bài không nên nghe bằng chất giọng của Khánh Ly...nhưng không phải là "Đời gọi em biết bao lần..."
đời gọi kìa em...!...nhưng đừng nghe bằng đôi tai...mà hãy lắng nghe bằng chính trái tim rạn vỡ...rướm máu...bằng chính cõi lòng cứ ngỡ đã giá băng...
"lau khô dòng nước mắt..." không vì gì cả nhưng cũng vì tất cả...vì đời vẫn còn có yêu thương....
chỉ giản đơn như thế...và chỉ cần như thế...
có thể mất lòng tin vào tất cả...nhưng đừng bao giờ nghi ngờ rằng cuộc đời đã cạn kiệt những yêu thương...

"em về đâu hỡi em
có nghe tình yêu lên tiếng
hãy chôn vào quên lãng
nỗi đau hay niềm cay đắng
đời nhẹ nâng bước chân em
về lại trong phố thênh thang
bao buồn xưa sẽ quên
hãy yêu khi đời mang đến
một cành hoa giữa tâm hồn."


không phải anh...cũng không phải vì những lời hát ấy...
vì chính bản thân em...và vì ngoài kia cuộc đời vẫn gọi...hát cho người nằm xuống...và cho cả những người phải đứng lên...
đừng quay lưng với cuộc đời...bởi phía sau chỉ là khoảng tối mênh mông của những gì vô nghĩa nhất
đừng đứng lại giữa đời...vì ở đó rất chông chênh
gánh nặng ký ức trên vai...hãy đem ra mà san sẻ..."để gió cuốn đi"...bước chân đời sẽ nhẹ...
con đường không tự nó thênh thang...
thênh thang...là ở mắt người...
anh không thể đi tìm cho em niềm tin và khát vọng...cũng chẳng thể dắt...anh chỉ có thể chỉ cho em nơi phải đến tìm...
vì đời vẫn còn những cành hoa...
và vì đời vẫn gọi...
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN

Không có nhận xét nào: