lạy chị em đi...
bao nhiêu chiều nắng...em sang đây với chị...nghĩa trang buồn...một mình em đứng lặng với nỗi đau.!.
những ước mơ giờ đẫm một màu nắng úa...
tháng năm cứ vô tình trôi...em trở về để lại tiếp tục ra đi...
con đường trước mặt...!.. cứ dài ra...dài thêm mãi...
phần mộ nhỏ xinh...chị nằm lại đây với cỏ. cánh đồng Hòa Trị trải dài ngút mắt...mênh mang.
gương mặt...nụ cười...giờ em biết phải tìm đâu cho thấy..!
dĩ vãng nhòa nhạt những nỗi buồn....
ký ức nào thẳm xa...dẫu giờ đây có cố với bàn tay cũng chẳng thể nào níu lại được nữa.
cát bụi đời người.
sao mà chua chát quá chị ơi.?
chị nằm lại đây với tuổi xuân mười chín...mười chín năm trong đời đủ để bao nhiêu người không thể nào quên.
có lẽ...có lẽ thôi..!..có lẽ Phương, Liên, Như...những bạn bè ngày ấy vẫn thường đến đây với chị...để lại tìm thấy được sự đồng cảm sẻ chia...có lẽ Nguyên hay những thằng con trai ngày ấy xếp hàng dài theo chị vẫn thỉnh thoảng về để nhắc nhớ một hình bóng nào xưa...
có lẽ...nhiều đứa đã quên...nhiều đứa đã chẳng còn muốn nhớ...!
đời vẫn rộng, vẫn dài...bao nhiêu là chuyện phải lo toan...
có lẽ...
chị chẳng trách đâu chị nhỉ...
chỉ nở một nụ cười để em ôm mãi những xót xa....
em kể chị nghe những chuyện đã qua....
em kể chị nghe những nỗi đau đã thấm thía trong đời.
và cả những hạnh phúc bất ngờ có đôi khi chợt đi chợt đến...!
em kể chị nghe...
bởi em biết chị sẽ không yên lặng...
thằng em trai của chị giờ đây đã lớn khôn hơn nhưng đâu có nghĩa là đã hết những dại khờ....
bỗng thấy thèm được nghe những lời trách móc yêu thương của chị...
như ngày nào...
bé bỏng.
ngây ngô.
lạy chị em đi...
gió thảng thốt những lời gì không rõ.
chỉ em ngồi lặng lẽ với chiều...để ký ức đừng bao giờ thành dĩ vãng
để nỗi đau thức mãi thành sức mạnh trong đời.
NGUYỄN TRƯỜNG NHÂN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét