Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Tuy Hoà...mưa

....

mưa gọi nhau về tìm phố xưa 

giữ em nhé tuổi chúng mình mười bảy
chỉ biết sống
cho nhau
và hết thảy.
những con đường rợp bóng ước mơ xanh.


mưa ngày ấy trong veo màu mắt.
tan trường về đạp chậm mỗi vòng yêu
phố chông chênh
nghiêng tóc dài xoã ướt.
thoáng vu vơ như bài hát học trò.

(...)

đừng trách mưa ơi
anh
một thời ngốc dại…
không giữ nhau giờ lẻ bóng với chiều
mưa tí tách tan cà phê mặn chát
sợ phố nhận ra mình…lững thững bước chân quên.


 22.08

Tuy Hoà nhớ...!
cuối cùng cũng đã về...lang thang qua những con phố, gọi tên những kỷ niệm lãng quên.
những lần trước về và đi vội vã.
chưa lần nào có dịp lê la một mình. thực sự một mình.
để lại được sống trọn vẹn với mình.


Tuy Hoà mưa. cà phê nhớ. lâu lắm rồi không viết nổi một dòng thơ, tự nhiên hôm nay rơi ra được gần một bài. đọc thơ mình...mà chẳng nhận ra mình nữa.
có cái gì xa lạ đâu đâu?
lẽ nào đó là tâm trạng của người đi xa về lại.
Tuy Hoà trong anh là cả một miền kỷ niệm...có thể không nhớ nhưng càng không bao giờ được phép quên.!
bởi nơi ấy...còn hơn cả một phần máu thịt...
một nơi thật sự mình thuộc về..!

Không có nhận xét nào: